logo

Chương 11

"Đó là điều bắt buộc, hắn không còn cách nào khác. Thứ nhất, sự liên kết giữa người ở và khu chung cư này phải chặt chẽ. Thứ hai, hắn lại không thể chọn những người đã mua nhà ở đây.”

"Căn nhà em mua là nơi có dương khí mạnh nhất cả khu chung cư, nên người sống ở đó là thích hợp nhất."

"Dương khí mạnh nhất sao?”

"Đó là vì không có người ở, dương khí thiếu hụt. Nơi đó chính là vị trí của ‘dương nhãn’”.

"Hắn dùng thi thể Phương Thanh Hà để chế tạo thuật pháp đảo ngược phong thủy, dẫn đến vị trí dương nhãn vốn dồi dào dương khí trở nên thiếu hụt. Âm dương đảo ngược vốn dễ mất trật tự, nên trận pháp nhanh chóng mất hiệu lực.”

"Để cứu vãn, hắn giết người đã sống đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày tại vị trí dương nhãn, biến họ thành nguyên liệu cho trận pháp mới."

"Ra là vậy, đây chính là nguyên nhân của ngôi nhà ma! Vậy chủ nhà kia cũng đáng ngờ, nếu căn nhà ở vị trí dương nhãn không cho thuê thì sao?”

"Hơn nữa, làm sao ông ta có thể khiến Trần Thượng Hán cứ thế ở ngay trên dương nhãn, còn mấy người trước đó nữa, rõ ràng đều bị dụ đến.”

"Thì đó, chủ nhà chắc chắn đã bị mua chuộc. Hiện giờ, ông ta đang ở trong phòng thẩm vấn, hơn nữa trên người cũng có bùa cấm nói giống như những kẻ truy sát em.”

"Anh nghĩ khả năng cao là Trương Minh Viễn đã sử dụng thuật pháp thay đổi tâm niệm lên nạn nhân, thông đồng với chủ nhà để cho thuê, dụ dỗ nạn nhân vào ở trong căn nhà có dương nhãn.”

“Vụ việc của Trần Thượng Hán, ngoài việc hỏi chủ nhà, còn phải hỏi Trương Minh Viễn nữa.”

Đại sư huynh đúng là thâm sâu khó lường. Trong lúc tôi còn mơ hồ, anh ấy đã bắt chủ nhà đi thẩm vấn. Tầm nhìn xa trông rộng của anh ấy khiến tôi thật sự bái phục.

Tôi không kìm được giơ ngón tay cái về phía anh ấy.

Bên dưới đống hồ sơ chất đống, còn có một chiếc tủ lạnh kim loại. Trong này, có thể sẽ có vài thứ quan trọng.

Nhưng ngay khi tôi mở tủ lạnh ra, trên đầu đột nhiên rắc xuống một lượng lớn bột chu sa.

"Cẩn thận!"

Đại sư huynh kinh hãi, vội vàng chộp lấy tấm vải y tế chống thấm trùm kín người tôi. Ngay khoảnh khắc lớp vải chạm vào chu sa, ngọn lửa màu xanh lam ma quái bùng lên.

"Đây là bùa cảm ứng! Anh biết ngay tên này chắc chắn có để lại hậu chiêu mà!"

Anh ấy cắn đầu ngón tay, rồi vẽ một lá bùa máu lên tường, khiến trận pháp hiện nguyên hình. Nhưng ngay sau đó, cả phòng giải phẫu bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Cánh cửa tủ dụng cụ tự động bật mở, hàng trăm con dao phẫu thuật lơ lửng giữa không trung, rồi ngay lập tức bắn vụt tới như mưa rào.

Tôi chộp lấy cái khay inox chắn trước người, tiếng lưỡi dao va vào kim loại vang lên chói tai nhức óc.

Tôi vội vàng lôi thứ bên trong tủ đông ra. Bên trong không phải là các mảnh thi thể hay thuốc men gì cả. Mà trái lại, là một tấm bản đồ.

Đợt tấn công vẫn chưa dứt, dưới chân tôi bỗng rực lên ánh sáng màu xanh.

"Là trận pháp gây nổ, mau tránh ra!"

Đại sư huynh quăng dây mực ra, quấn chặt lấy ống thông gió trên trần nhà bên ngoài cánh cửa ngầm. Nương theo đà thu dây, đại sư huynh túm lấy cổ áo sau gáy tôi, ném thẳng vào đường ống thông gió.

Khi chúng tôi chật vật bò theo đường ống thoát ra ngoài, cả phòng giải phẫu phía sau phát nổ dữ dội.

Tôi nằm vật ra đất thở hổn hển: "Tên này quá âm hiểm. Hành động của anh hình như đều nằm trong dự tính của hắn!”

Tôi mở tấm bản đồ mà mình đã liều mạng mới lấy được ra.

Tấm bản đồ đã ố vàng. Trên đó, bảy vòng tròn đỏ như những giọt máu rải rác khắp thành phố, bên cạnh mỗi vòng tròn đều có ghi chú ngày tháng và thuộc tính mệnh cách.

Trên tấm bản đồ, còn có một điểm đỏ, chính là khu chung cư ma ám, bên cạnh viết nguệch ngoạc: "Nhâm thủy, âm nữ, giờ tý."

"Hắn đang gom đủ thất tinh sát, muốn thay đổi vận khí của cả một thành phố để giúp hắn phi thăng!"

"Hắn lại ác độc đến mức này! Nếu đúng như vậy, thì chuyện chủ đầu tư xoay chuyển phong thủy chỉ là cái vỏ bọc.”

"Trận tụ âm sẽ biến đổi trận pháp, dùng sinh mạng toàn bộ cư dân khu đó làm vật dẫn tế cờ, kích hoạt một trận pháp có phạm vi bao trùm cả thành phố!"

Trong tình huống này, việc liên lạc với cảnh sát là điều bắt buộc. Trong lúc chờ cảnh sát tới, đại sư huynh im lặng đứng đó, ánh trăng kéo dài cái bóng đơn bạc của anh ấy trên mặt đất.

"Anh phải đi Thanh Vân Sơn một chuyến." Đại sư huynh bỗng nhiên lên tiếng.

"Ngay bây giờ sao? Pháp lực của anh sắp cạn kiệt rồi, anh chờ thêm chút nữa đi.”

"Không đợi được!"

Anh ấy quay người nhìn tôi, lúc này tôi mới phát hiện cổ tay áo anh ấy đang rỉ máu.

Đó là vết thương do dây vàng cứa vào khi anh ấy dùng pháp chú kim hóa dây mực để kéo tôi ra khỏi tâm trận nổ.

Tôi không khỏi cảm thấy đau lòng.

"Thời gian gấp lắm. Vừa rồi, anh đã tính ngày, đêm rằm trăng tròn là thời cơ cuối cùng để đảo ngược âm dương. Tối mai, Trương Minh Viễn chắc chắn sẽ quay lại khu chung cư."

"Em đi với anh."

"Không được!" Đại sư huynh dứt khoát từ chối.

"Tại sao lại không được?"

Tôi lao tới nắm chặt lấy tay anh ấy, giống hệt lúc nhỏ. Động tác rút tay về của anh ấy rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt không thể nghi ngờ: "Anh từng tu luyện ở Thanh Vân Sơn, anh quen thuộc nơi đó. Nếu có mai phục, anh có thể ứng phó được, nhưng còn em..."

"Em thì sao chứ? Trước đây, anh cũng thế, cứ một mình gánh vác tất cả! Khi tà đạo truy sát sư phụ, anh đã hạ bùa an thần lên người em rồi một mình nghênh chiến."

"Lúc anh ra ngoài rèn luyện, em bị tà đạo bắt cóc để tế sống báo thù, anh vì chạy về cứu em mà đã dùng thuật độn huyết mấy lần liền, anh còn nhớ không?"

Tôi xắn tay áo anh ấy lên, trên cổ tay ngoài vết thương mới, còn chằng chịt những vết sẹo cũ, nhìn mà không khỏi sợ hãi.

Đại sư huynh rũ mắt xuống, góc nghiêng khuôn mặt tựa bạch ngọc dưới ánh trăng gần như trong suốt: "Lần này thật sự không giống mọi khi. Khả năng chúng ta bị giết giữa đường… quá lớn.”

"Vậy nên anh càng không được gánh vác một mình! Anh từng dạy em, người trong huyền môn tối kỵ độc hành, cho dù là thiên sư cũng không được!"

Anh ấy nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng tiếng còi xe cảnh sát vọng lại từ xa là tiếng thở dài của anh ấy.

Mãi đến khi xe cảnh sát đến gần, anh ấy mới khẽ gật đầu: "Nói trước lời khó nghe nhé, nếu gặp nguy hiểm không giải quyết được, em phải chạy trước."

13.

Đi theo xe cảnh sát còn có Tần Nguyên.

Tần Nguyên gần như là lăn lộn nhảy xuống xe. Anh ta lao thẳng đến trước mặt tôi, lo lắng nhìn ngó từ trên xuống dưới: "May quá may quá, không bị sứt tay gãy chân gì."

"Anh mong tôi được bình yên một chút có được không hả?!”

Mặc kệ ánh mắt thâm tình đến mức khiến người khác phát ngượng của anh ta, tôi quay sang giao bằng chứng quan trọng cho Tiểu Lý vừa tới, đồng thời giải thích đơn giản tình hình.

"Là do chân nhân của Thanh Vân Sơn làm sao? Chuyện này không thể nào đâu."

Lão Hà đang nói chuyện với đại sư huynh thì thốt lên đầy nghi hoặc: "Họ là đạo môn chính thống, sao lại có loại người này?"

"Trên đời này, mèo còn có con không biết bắt chuột, trong đám người tốt lòi ra kẻ xấu cũng là chuyện khó tránh."

Đại sư huynh dặn dò vài câu, đồng thời đánh dấu tất cả các vị trí mắt trận lên bản đồ, bảo họ sau khi tìm được thì cử người canh gác. Nếu có dấu hiệu bất thường, lập tức phá hủy toàn bộ trận pháp. Nếu tình hình xấu đi, phải ngay lập tức sơ tán toàn bộ cư dân trong khu chung cư.

Lúc tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, Tần Nguyên gọi giật lại: "Lần này không lái xe tôi à?"

"À phải, tôi lái xe anh đi cho tiện, hỏng thì anh tự sửa nhé."

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần