logo

Chương 14

Đây mới là lý do tại sao những vết thương trên cổ tay đại sư huynh lại để lại sẹo. Bởi vì hoàn toàn không thể dùng pháp thuật để xóa bỏ.

Trong tầm nhìn đỏ ngầu, cả thành phố vặn vẹo thành một vòng xoáy. Chúng tôi xuyên qua biển quảng cáo, đâm vỡ tường kính của tòa nhà văn phòng.

Vào giây phút cuối cùng khi Trương Minh Viễn kích hoạt chuyển trận, chúng tôi rơi xuống mật thất ở bãi đỗ xe.

18.

Vết thương trên hai cánh tay trông rất kinh khủng, như bị gặm nhấm, phản phệ sâu đến tận xương.

Cuối cùng, tôi không chống đỡ nổi, nửa nằm nửa ngồi dựa xuống đất. Máu tươi từ vết thương nơi tim trào ra dần lan rộng.

Tôi thử dùng “bùa phục hồi”, quả nhiên không có chút tác dụng nào.

Đạo bào của đại sư huynh thấm đẫm máu tươi của tôi, đôi mắt anh ấy đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi: "Sao em lại ngốc thế hả? Giao hết cho anh là được rồi mà!"

"Chẳng phải anh đã nói rồi sao, em tự do mà. Nếu anh cảm thấy có lỗi, thì giúp em giết chết tên kia đi!"

Tôi chỉ tay về phía Trương Minh Viễn đang ở mắt trận.

Trương Minh Viễn lơ lửng giữa không trung, bảy thanh cốt thép khắc đầy bùa chú xuyên qua các huyệt đạo lớn trên người hắn.

Bát Kapala xoay tròn tại mắt trận, bề mặt bị phủ “thuật khống hồn” đã biến thành màu đen tuyền.

"Chào mừng đến tham dự tiệc phi thăng, nhưng khách quý thân mến ơi, mấy người đến sớm quá, phải đợi tôi phi thăng thành công rồi hãy ăn mừng chứ.”

"Bây giờ, tôi đành phải xử lý hai người trước rồi mới mở tiệc, phiền phức thật đấy."

Trương Minh Viễn ung dung nhìn màn tình cảm sư huynh muội thắm thiết của tôi và đại sư huynh, dang hai tay làm động tác chào đón.

"Được, đại sư huynh sẽ giết chết tên này!”

Đại sư huynh chậm rãi bước tới, mái tóc trắng bắt đầu dựng đứng từng sợi.

Từ trong tay áo, anh ấy giũ ra ba lá bùa màu tím, là bùa cấm anh ấy học trộm ở Long Hổ Sơn, mỗi lần dùng một lá sẽ tổn thọ mười năm.

"Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn——"

Trên quần áo đại sư huynh bắt đầu hiện lên những văn tự bùa chú màu vàng. Những văn tự đó di chuyển như vật sống, mỗi khi sáng lên một tấc, tóc trắng của anh ấy lại phai đi một phần, trở nên đen nhánh.

Tôi nhận ra đây là “bùa nhiên mệnh” trong "sách Huyền Âm".

Dùng mười năm dương thọ đổi lấy tu vi thông thiên trong thời gian một nén nhang, ba lá bùa, ba nén nhang.

"Sư huynh! Đừng dùng loại pháp thuật này!"

"Kết trận!"

Anh ấy không để ý đến tôi, mà hét lớn một tiếng, đôi mắt đã hóa thành màu vàng.

Khoảnh khắc mặt đất rung chuyển, anh ấy đạp lên hư không lao thẳng về phía Trương Minh Viễn, mỗi bước chân đều để lại dấu hoa sen vàng rực trên không trung.

Trương Minh Viễn cười lạnh giơ tay, bảy thanh cốt thép xoắn lại thành một con rồng đen. Nơi móng rồng quét qua, cột chịu lực của cả tầng lầu đổ sập ầm ầm.

Đại sư huynh lại chẳng hề tránh né, mặc cho móng rồng xuyên qua vai phải, tay trái bóp chặt cổ rồng: “A Lương! Mau sơ tán người dân!”

Mảnh vỡ cốt thép rơi như mưa rào, tôi vội vàng dùng thuật Kinh Hồng Độn, bay ra khỏi bãi đỗ xe.

Sau khi dán bùa khuếch âm lên bốn phía tòa nhà, cả tòa nhà đột nhiên rung chuyển dữ dội, vôi vữa rơi lả tả.

Tòa nhà sắp sập rồi.

Tôi mượn tiếng vang của trận pháp khuếch âm hét lớn: “Động đất rồi! Mau chạy ra quảng trường!"

Trong tòa nhà truyền đến tiếng cốt thép đứt gãy ầm ầm, trở thành chất xúc tác tốt nhất.

Đám đông khóc lóc ùa về phía lối thoát hiểm, rất nhanh đã sơ tán hết ra quảng trường. Thấy mọi người đã sơ tán hết, tôi vội vàng dùng thuật Kinh Hồng Độn bay trở lại bãi đỗ xe.

Lúc này, Trương Minh Viễn đã nổi trận lôi đình: "Cậu dám phá hủy cơ duyên phi thăng của tôi!"

Hắn xé toạc áo trên, trong trận tiền đồng trước ngực hiện lên bùa Phệ Hồn Huyết Sát.

Cả bầu trời đêm trong nháy mắt bị nhuộm thành màu đỏ, từ trong mây thò ra những bàn tay quỷ, vươn về phía đám đông đang bỏ chạy.

Khi bàn tay quỷ sắp chạm vào đám đông, bất chợt bị lá bùa vàng do đại sư huynh búng tay bắn ra thiêu thành tro bụi.

Tóc trắng của đại sư huynh đã chuyển hết sang màu đen, nhưng dung mạo lại dần già đi, cho đến khi mặt đầy nếp nhăn.

Anh ấy cắn đầu lưỡi phun vào hư không, rồi dùng tay vẽ bùa. Sắc lệnh ngưng tụ từ máu tươi dẫn động mây sấm chín tầng trời: "Năm xưa ở Thanh Vân Sơn, anh chửi tôi là đệ tử tạp phái, cái gì cũng học, vậy tôi sẽ cho anh thấy, tôi đã học được những gì!"

Khoảnh khắc sấm sét giáng xuống, tôi nhân cơ hội lao về phía bát Kapala ở mắt trận.

Tôi cắn mười đầu ngón tay rồi ấn vào hai bên hộp sọ, khàn giọng niệm chú vãng sinh, trong hộp sọ bỗng vang lên ngàn vạn tiếng Phạn xướng.

Thuật khống hồn bên trên ngừng rỉ máu, những nét kinh văn cũng đột nhiên vặn vẹo.

"Không thể nào! Sinh hồn rõ ràng đã khuất phục từ lâu..."

"Thật sao?"

Tôi cười lạnh: "Khi Trần Thượng Hán báo mộng cho tôi, cậu ấy đã gửi một luồng tàn hồn trên người tôi rồi! Anh tưởng lúc đó thứ anh mang đi là gì, trong đó có cả một phách của tôi đấy!"

Thủ đoạn của Trương Minh Viễn, tôi cũng từng dùng qua. Nhưng tôi cẩn trọng hơn hắn tưởng tượng nhiều.

Trên đầu lâu, ánh sáng màu vàng của chú vãng sinh như lưỡi kiếm xuyên thủng màn trời màu máu.

Bùa gọi sấm sét của đại sư huynh đồng thời giáng xuống, Trương Minh Viễn không cam lòng gào thét trong sấm lửa, cơ thể từng chút tan rã thành tro bụi.

Khoảnh khắc cuối cùng, trong trận tiền đồng trước ngực hắn lại hiện lên khuôn mặt một người phụ nữ. Đó không phải vợ hắn, mà là thiên ma vực ngoại được ghi chép trong sách cổ.

Khi khói bụi tan hết, cả tòa nhà đã thành đống đổ nát.

Đại sư huynh ngồi bệt giữa đống gạch vụn, mái tóc đen đang chuyển sang màu trắng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Khuôn mặt dần khôi phục dáng vẻ thiếu niên.

Anh ấy bỗng ho dữ dội, ho ra một vũng máu lớn. Hóa ra, đại sư huynh cũng đã cạn kiệt pháp lực.

Tôi lê cái chân gãy bò tới, hai tay đấm mạnh vào người anh ấy.

"Em chơi liều, anh cũng chơi liều theo à! Dám làm cái trò tổn thọ này!"

"Sư huynh của em sống được cả ngàn năm, chút tuổi thọ này tính là gì."

19.

Ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây, rọi xuống khu chung cư đã thành phế tích.

Xác cốt thép xi măng chất đống như núi, những bức tường đổ vỡ như bộ xương của quái thú, cốt thép lộ ra như những chiếc xương sườn bị bẻ gãy, trong không khí nồng nặc mùi bụi đất và khét lẹt.

Tiếng còi xe cứu hỏa và xe cứu thương vang lên liên hồi, nhân viên cứu hộ len lỏi trong đống đổ nát, tìm kiếm những người sống sót.

Tần Nguyên lảo đảo chạy tới, tay giơ đèn khẩn cấp, mặt mũi lấm lem bụi đất và mồ hôi. Thấy tình cảnh thê thảm của chúng tôi, hốc mắt anh ta đỏ hoe: "Hai người ráng lên, xe cứu thương đến rồi!"

"Yên tâm, tuyệt đối không chết được, mạng tôi lớn lắm."

Tôi trêu anh ta: "Trai đẹp, khóc cho chị xem cái nào."

"Xem ra cô không sao thật! Đồ chó!"

Tần Nguyên nín khóc mỉm cười, đột nhiên chỉ về phía xa: "Hai người nhìn bên kia xem, đó là cái gì!"

Tôi nhìn theo ánh mắt anh ta. Trong khe hở của đống đổ nát, vậy mà lại nở ra từng đóa sen vãng sinh trắng muốt. Trên cánh hoa còn đọng sương sớm, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Những đóa sen này như mọc ra từ địa ngục, mang theo sức sống kỳ diệu..

Cùng lúc đó, tàn hồn trong cơ thể tôi cũng lao ra, kết hợp với những hồn phách khác của Trần Thượng Hán.

Một đạo hồn phách cũng nhân lúc này quay trở lại cơ thể tôi. Tôi như nhìn thấy hư ảnh của Trần Thượng Hán đang cúi chào chúng tôi.

Phía sau, còn có bảy hư ảnh khác. Đó là bảy nạn nhân khác trong vụ án giết người.

Bên rìa đống đổ nát, ba mẹ Trần Thượng Hán đang quỳ trên mặt đất, chắp tay về phía hư ảnh Trần Thượng Hán trên không trung, nước mắt tuôn rơi.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần