logo

Chương 2

Ôn Tâm vội vàng nói: "Tớ không có coi thường cậu, điều kiện nhà tớ cũng rất bình thường."

Tôi kết luận: "Tôi hiểu rồi, vậy là cậu ghét giàu. Thấy điều kiện của Khương Tư Tư tốt, nên cố tình bôi đen cậu ấy!"

"Không phải như vậy, trước đây Khương Tư Tư thật sự là..."

Thực tế, Ôn Tâm trong truyện chính là không ưa nổi Khương Tư Tư.

Trong đó, có cả việc cô ta sợ thanh mai trúc mã của mình bị Khương Tư Tư cướp mất, cũng có cả sự ghen tị vì Khương Tư Tư dễ dàng có được cuộc sống mà mình hằng ao ước.

Vì vậy, cô ta luôn vô tình hay cố ý nhắm vào Khương Tư Tư.

Tôi ngắt lời cô ta: "Tôi không quan tâm trước đây, tôi chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy. Khương Tư Tư vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, thấy tôi mang ít quần áo nên nhất quyết đòi mua cho tôi. Tôi nói mua đồ rẻ là được rồi, cậu ấy không chịu, chuyên môn lựa đồ đắt tiền để mua. Nếu cậu còn dám nói xấu bạn tôi trước mặt tôi, thì đừng trách tôi không khách sáo."

Tôi trừng mắt nhìn cô ta, ra vẻ sẵn sàng vì Khương Tư Tư mà đối đầu với cả thế giới.

Trong mắt các bạn cùng phòng, bộ dạng này của tôi không hề vô lý chút nào.

Ngược lại, còn tỏ ra rất có nghĩa khí.

Ôn Tâm mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại phát hiện không thể nói lại tôi.

Cô ta lí nhí nói một câu xin lỗi với Khương Tư Tư, rồi đẩy cửa chạy ra khỏi ký túc xá, với bộ dạng như thể đã chịu hết mọi tủi hờn.

Sau chuyện đó, Khương Tư Tư cảm động vô cùng, lại dúi cho tôi một chiếc thẻ, bên trong có tổng cộng một trăm nghìn.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy Ôn Tâm bị bẽ mặt, đã quá!"

Tôi cầm chiếc thẻ ngân hàng nặng trĩu, cũng cảm động vô cùng!

Tâm trạng Khương Tư Tư rất tốt, buổi tối liền mời các bạn cùng phòng đi ăn thịt nướng.

Cô ấy dẫn chúng tôi đến một quán nổi tiếng trên mạng, giá cả đắt đỏ. Là sinh viên, ngày thường rất khó có cơ hội đến những quán như thế này.

Trước khi ăn, các bạn cùng phòng đã chụp rất nhiều ảnh đăng lên vòng bạn bè.

[Là ai mà vừa khai giảng đã gặp được bạn cùng phòng thần tiên mời ăn một bữa lớn thế này, hóa ra là mình à!]

Bên dưới toàn là lượt thích và những lời ngưỡng mộ.

Không khí giữa mọi người vô cùng vui vẻ hòa thuận.

Khác với trong truyện, ngày đầu tiên khai giảng Khương Tư Tư đã bị nữ chính chụp cho cái mũ hống hách ngang ngược, coi thường người khác, khiến các bạn cùng phòng đều không dám lại gần.

Ăn gần xong, mấy bạn cùng phòng đi vào nhà vệ sinh.

Đúng lúc này, nam chính Chu Lễ kéo cô bạn thanh mai trúc mã yêu quý của mình là Ôn Tâm tới.

Chu Lễ hùng hổ: "Khương Tư Tư, đủ rồi đấy, là tôi không chấp nhận sự quan tâm của cô, có chuyện gì thì cứ nhắm vào tôi này! Cô trút giận lên Ôn Tâm làm gì?"

Khương Tư Tư vốn thấy Chu Lễ đến thì khá vui.

Nhưng khi thấy anh ta chất vấn mình, Khương Tư Tư liền như ăn phải thuốc nổ, nổi đóa với Ôn Tâm: "Cậu đúng là đồ tiện nhân, lại đi châm ngòi ly gián mối quan hệ của tôi và Chu Lễ."

Ôn Tâm lùi lại một bước, như thể bị dọa sợ.

Cô ta che miệng, mắt rưng rưng, lí nhí nói: "Tư Tư, tớ không có. Là anh Chu Lễ thương tớ, thấy cậu mời các bạn cùng phòng đi ăn mà không gọi tớ, nên nghĩ cậu cố tình cô lập tớ..."

Cô ta lại lắc đầu với Chu Lễ, "Anh Chu Lễ, em không sao đâu. Người có gia cảnh nghèo khó như em, vốn dĩ không xứng ăn cơm cùng đại tiểu thư như Tư Tư, cậu ấy không gọi em cũng là chuyện bình thường."

Chu Lễ thấy vậy thì đau lòng hết sức.

"Khương Tư Tư, cô xem Ôn Tâm thiện lương hiểu chuyện biết bao. Cô sỉ nhục em ấy như vậy, mà em ấy vẫn còn nói tốt cho cô."

Khương Tư Tư sống mũi cay cay, có chút ấm ức nói: "Tôi không có sỉ nhục cậu ta!"

Ánh mắt Chu Lễ đen kịt: "Còn dám ngụy biện, cô là người thế nào tôi rõ nhất. Bây giờ lập tức xin lỗi Ôn Tâm ngay."

"Tôi..."

Người kiêu ngạo như Khương Tư Tư, hễ cứ đụng phải nam chính là lại như mất trí, hèn mọn đến tột cùng.

Lần này, tôi sẽ không cho Chu Lễ cơ hội như vậy.

Tôi véo nhẹ vào lòng bàn tay Khương Tư Tư, ra hiệu cho cô ấy rằng mọi chuyện đã có tôi:

"Xin lỗi cái gì mà xin lỗi, trước đó Tư Tư đã bảo tôi mời Ôn Tâm đến ăn cơm, là tự cậu ta không đến, liên quan gì đến Tư Tư nhà chúng tôi!"

Ôn Tâm ngỡ ngàng: "Cậu mời tôi lúc nào?"

Tôi thong thả mở đoạn ghi âm cuộc gọi.

Trong đoạn ghi âm, tôi vừa mở lời: "Ôn Tâm, Tư Tư muốn mời cậu..."

Ôn Tâm ở đầu dây bên kia đã ngắt lời tôi: "Chó săn của Khương Tư Tư, đừng có làm phiền tôi."

Nói xong, cô ta cúp máy.

"Nghe thấy chưa? Tư Tư đúng là đã bảo tôi mời Ôn Tâm. Là Ôn Tâm không có tố chất, cúp máy của tôi, còn mắng tôi là chó săn."

Tôi hiểu rõ tính cách của nữ chính, nhạy cảm yếu đuối, lại thích tỏ ra đáng thương.

Khi Khương Tư Tư mời bạn cùng phòng đi ăn mà không rủ cô ta, tôi đã biết Ôn Tâm sẽ giở trò này, nên đã chuẩn bị từ sớm.

Nghe đoạn ghi âm này, sắc mặt Chu Lễ dịu đi rất nhiều, ánh mắt nhìn Ôn Tâm có thêm vài phần trách móc.

Mặt Ôn Tâm trắng bệch, mấp máy môi, lại định đổ tội cho người khác.

Biến cố xảy ra trong chớp mắt.

Khương Tư Tư, người vừa bị Ôn Tâm vu oan mà vẫn nén giận được, lúc này lại nổi trận lôi đình.

Cô ấy lao đến trước mặt Ôn Tâm, vung tay tát một cái.

"Đồ tiện nhân, ngày thường đặt điều thị phi trước mặt anh Chu Lễ thì thôi đi, sao còn dám bắt nạt Mạnh Tĩnh nhà tôi, Mạnh Tĩnh đắc tội gì với cậu!"

Chu Lễ vội vàng giữ tay Khương Tư Tư lại, tôi liền chộp lấy tay anh ta, trở tay tát cho anh ta hai cái: "Tôi không cho phép anh động đến một sợi tóc của đại tiểu thư."

Cảnh tượng loạn thành một nồi cháo.

Cuối cùng, nhân viên phục vụ đã kịp thời ngăn chúng tôi lại.

Nhìn dấu tát đỏ ửng trên mặt nam nữ chính, mái tóc rối như tổ quạ, và cả những vết cào trên cổ.

Rồi lại nhìn tôi và Khương Tư Tư, ngoài quần áo có chút nhàu ra thì không hề bị thương tổn gì.

Trận này, tôi và Khương Tư Tư đại thắng!

Tôi kiêu hãnh ưỡn ngực.

Sớm đã ngứa mắt nam chính rồi, khởi nghiệp thành công hoàn toàn nhờ nữ phụ hỗ trợ, sau này lại hại công ty nhà nữ phụ phá sản, tan nhà nát cửa.

Anh ta còn nói cái gì mà những ngày tháng nữ phụ dùng tiền đập vào mặt khiến anh ta cảm thấy nhục nhã.

Bây giờ thì nam chính sẽ không cảm thấy nhục nhã nữa đâu.

Tôi tuyệt đối sẽ không để Khương Tư Tư chi cho nam chính thêm một xu nào nữa, sự nhục nhã này cứ để tôi chịu thay anh ta!

Mấy người bạn cùng phòng vừa lúc từ nhà vệ sinh quay lại, thấy bộ dạng thảm hại của nam nữ chính thì kinh ngạc: "Có chuyện gì vậy?"

Tôi nhún vai: "Còn có thể có chuyện gì nữa, vì Tư Tư gọi chúng ta đi ăn mà không rủ Ôn Tâm, nên cậu ta dẫn thanh mai trúc mã của mình đến gây sự với Tư Tư đấy."

Một bạn cùng phòng hơi mở to mắt: "Sao Ôn Tâm lại mặt dày thế nhỉ? Tư Tư thích mời ai ăn cơm thì mời, cậu ta quản được à? Hành vi này của cậu ta có khác gì đi ăn xin không?"

"Có khác chứ, người ta ăn xin lúc xin ăn thái độ cũng không ngang ngược như vậy."

"Nói nhỏ thôi, Ôn Tâm còn đang ở đây đấy."

"Việc gì phải nói nhỏ, cậu ta có gan làm mà tôi không được nói vài câu à!"

Vì Khương Tư Tư đã hào phóng mời mấy bạn cùng phòng ăn một bữa thịnh soạn, nên ấn tượng của mọi người về cô ấy đều rất tốt.

Hơn nữa, việc Ôn Tâm làm thực sự quá đáng, mấy bạn cùng phòng bất giác đã nghiêng về phía Khương Tư Tư.

Cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của mọi người, mặt của nam nữ chính lúc xanh lúc trắng.

Là nam nữ chính, lòng tự trọng của họ đều cao đến mức vô lý, không chịu nổi một chút kích động nào.

Chu Lễ sa sầm mặt: "Ai nói chúng tôi đến ăn xin? Chúng tôi không phải ăn mày, chỉ là một bữa cơm thôi, sao chúng tôi có thể không ăn nổi?"

Nói rồi, anh ta cứng rắn kéo tay Ôn Tâm, ngồi xuống bàn bên cạnh.

Thực đơn của quán này không ghi giá. Các món ăn đều tính theo giá thời vụ, phải hỏi nhân viên phục vụ mới biết giá.

Chu Lễ sợ bị người khác chê bai keo kiệt, không hỏi giá, cứ thế gọi bừa mấy món.

Gọi xong, anh ta giả vờ hào phóng hỏi Ôn Tâm: "Em muốn ăn gì cứ gọi, không cần tiết kiệm tiền cho anh."

Ôn Tâm vừa mừng vừa lo, lại liếc nhìn Khương Tư Tư một cái: "Anh Chu Lễ, như vậy không tốt lắm đâu. Anh còn chưa mời Tư Tư ăn bữa nào, cậu ấy thấy anh đối xử tốt với em như vậy sẽ không vui đâu."

Chu Lễ nhíu mày: "Không cần quan tâm đến cô ta."

Khương Tư Tư nắm chặt tay, trông có vẻ rất tức giận.

Rất nhanh, nam nữ chính đã không cười nổi nữa.

Hóa đơn được đưa ra, tổng cộng là hai mươi hai nghìn ba trăm linh năm.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần