Tô Nhu thì giả vờ ngọc ngà, thỉnh thoảng chen ngang với giọng “nữ thần thiện lương”:
“Lâm Lâm, đừng đối xử với chị như thế, chị ấy mới chuyển đến, chưa quen.”
Thế là bọn kia lại càng làm tới, lấy cớ “bảo vệ Tiểu Nhu yếu đuối”.
Tôi chẳng thèm để tâm. Một đám gà con tập gáy, tốn hơi.
Tôi đến đây không phải để hòa nhập cái giới thượng lưu mục ruỗng đó. Tôi chỉ chờ khoản 132 triệu 740 nghìn chuyển vào tài khoản.
Rất nhanh, trường tổ chức khảo sát toàn khối.
Bọn Lâm Lâm coi như bắt được trò giải trí mới.
Chúng rêu rao khắp nơi: “Con nhà quê kia chắc còn chẳng biết tô phiếu trả lời. Đợt này đứng chót bảng là cái chắc!”
Ngày thi, tôi thong thả làm xong đề trước ba mươi phút, rồi gục xuống bàn ngủ.
Hình ảnh ấy càng củng cố trong đầu bọn chúng: Lâm Nha = học ngu.
Ngay cả Tô Nhu cũng bày bộ mặt thương hại nửa vời, như thể đã nhìn thấu tương lai “thảm hại” của tôi.
Đến hôm công bố điểm, bảng thông báo chật như nêm.
Đám đông đột nhiên im phắt, rồi ánh mắt ào ạt đổ dồn về phía tôi.
Bị một đứa nhiều chuyện kéo ra tận nơi, tôi ngẩng lên.
Trên cùng, đỏ chói: Lâm Nha.
Ngữ văn 145. Toán 150. Tiếng Anh 148. Khoa học tự nhiên 305. Tổng 748.
Đứng nhất toàn trường. Vượt hạng nhì tận 53 điểm.
Tô Nhu? Lòi mắt tìm xuống mới thấy, lóp ngóp vị trí thứ bảy, 681 điểm.
Mặt đám đông thì khỏi phải tả. Triệu Lâm Lâm há hốc như nuốt ruồi sống. Còn Tô Nhu thì trắng bệch, bàn tay run như muốn bóp nát ngón mình.
Bữa tối hôm đó, không khí căng như dây đàn.
Tô Chấn Hải, Vương Á Lệ, Tô Triết cầm bản sao bảng điểm của tôi mà soi từng chữ, như thể tôi giấu đáp án trong túi áo.
Lần đầu tiên, họ không còn dám nhả ra câu nào kiểu “nhà quê thất học”.
Sau đó, cả nhà Tô lặng như tờ.
Không còn những lời mỉa, không còn cái giọng tinh anh rởm. Chỉ có những ánh mắt dò xét, vừa cảnh giác vừa sợ hãi.
Tôi biết, đây không phải yên bình. Đây chỉ là cơn lặng gió trước bão tố.
Họ không đập được tôi công khai, thì chắc chắn sẽ lén giở thủ đoạn bẩn thỉu.
Đặc biệt là Tô Nhu.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi bây giờ khác hẳn. Không còn mèo vờn chuột, mà là rắn độc rình mồi.
Giả bộ dịu dàng thì cứ giả, nhưng kẽ nứt đã lộ.
Đáy mắt toàn độc hận.
Quả nhiên, cơ hội tới.
Trường tổ chức cuộc thi Hóa học thường niên, giải thưởng vừa là điểm cộng đại học, vừa là tấm vé sáng giá vào mấy trường top quốc tế.
Tô Nhu nhảy dựng lên giành giải. Và rồi, bất ngờ thay, cô ta chủ động rủ tôi làm bạn thi.
Đứng trước bàn tôi, nở nụ cười hiền lành giả tạo:
“Chị, mình thi chung nhé? Chị giỏi lý thuyết, em khéo tay. Hai chị em chắc chắn vô địch.”
Tôi đặt bút xuống, nhếch mép: “Ừ, được.”
Tôi biết thừa đây là bẫy. Nhưng kẻ trộm thì không thể phòng cả ngàn ngày.
Mà tôi thì vốn tới nhà họ Tô chỉ để đòi nợ.
Ánh mắt Tô Nhu lóe lên một tia đắc ý. Tinh vi lắm, nhưng không qua nổi mắt tôi.
Ngay tối đó, cây bút máy đặt hàng online của tôi bắt đầu phát huy tác dụng — loại bút ghi âm mini, ngoài nhìn chẳng khác gì đồ thường.
Chiều hôm trước ngày thi, chúng tôi làm lần mô phỏng cuối trong phòng thí nghiệm.
Tô Nhu đang làm dở thì ôm bụng than khó chịu, bảo ra phòng y tế, để Triệu Lâm Lâm ở lại phụ tôi.
Tôi gật đầu, tiếp tục cân thuốc thử.
Chưa đầy năm phút, tôi nghe sau lưng có tiếng kéo khóa khe khẽ.
Rồi tiếng “tách” rất nhỏ của thẻ nhớ bị rút ra khỏi máy ghi dữ liệu.
Tôi không quay đầu, chỉ khẽ nhếch môi.
Khi xoay lại, Triệu Lâm Lâm đã giả vờ đứng chỗ cũ, sắc mặt trắng bệch.
Còn khe cắm thẻ nhớ của máy ghi dữ liệu — trống không.
Tôi chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn thẳng vào nó:
“Ơ kìa, thẻ dữ liệu của tôi đâu rồi? Hay là… mày nuốt luôn vào bụng rồi?”
Triệu Lâm Lâm né ánh mắt tôi, lắp bắp:
“Tôi… tôi không biết… vừa nãy vẫn còn mà?”
Đúng lúc đó, Tô Nhu “tình cờ” quay lại, giả bộ lo lắng như thiên thần hạ phàm:
“Ơ? Có chuyện gì vậy thế?”
Tôi nhìn cô ta. Cô ta cũng nhìn tôi, đôi mắt ngây thơ giả tạo đến mức muốn ói.
“Thẻ dữ liệu thí nghiệm của tôi mất rồi.”
“Sao… sao lại có chuyện đó?” — Tô Nhu tròn mắt, làm bộ giật mình, rồi ngay lập tức quay sang quát Triệu Lâm Lâm:
“Lâm Lâm, là cậu đúng không? Cậu ghen vì chị với tôi hợp tác nên cố tình giấu đi?”
Triệu Lâm Lâm chết trân, sau đó ấm ức khóc:
“Tiểu Nhu, sao cậu lại nói thế! Mình không có! Vừa nãy mình ở cùng cô ta… mình chẳng làm gì hết!”
Giáo viên nghe tin chạy tới.
Tô Nhu vừa khóc vừa giải thích, miệng toàn lời “thương tôi”, nhưng câu nào câu nấy đều ám chỉ: tôi là đứa nhà quê lên tỉnh, ngu ngốc sơ ý làm mất dữ liệu, liên lụy cả nhóm.
Tôi im lặng. Để xem chúng nó diễn đến mức nào.
Kết quả: nhóm bị hủy tư cách dự thi.
Tô Nhu “chịu oan vì đại cục” nên gom trọn điểm cộng trong mắt mọi người. Tôi thì biến thành con chị quê mùa, ngu si, hại em thiên tài.
—
Đêm đó, về phòng, tôi khóa trái cửa, lôi chiếc bút máy ra, bấm nút phát.
Sau tiếng rè nhẹ, giọng hai kẻ dối trá vang lên:
Triệu Lâm Lâm run rẩy: “Tiểu Nhu, thật phải làm thế này à? Nhỡ bị phát hiện thì sao?”
Tô Nhu lạnh băng: “Sợ gì chứ? Nó là con nhà quê, ai thèm tin. Tôi chỉ muốn cho nó biết Đức Anh không dành cho hạng rác rưởi như nó. Hạng nhất vốn là của tôi. Cậu lấy thẻ dữ liệu đi, còn lại để tôi xử.”
Triệu Lâm Lâm lo sợ: “Thế… thế lấy rồi thì sao?”
Tô Nhu khinh khỉnh: “Tôi giấu. Lúc thầy cô tới, tôi sẽ nói nó tự làm mất rồi còn đổ vạ. Như vậy ai cũng nghĩ nó vừa ngu, vừa vô đạo đức. Tôi muốn nó thân bại danh liệt.”
…
Tôi tắt bút, cười nhạt.
Một cuộc thi cấp trường? Quá rẻ để dùng “quả bom” này.
Tôi cần một sân khấu lớn hơn, chỗ mà màn ghi âm này nổ ra mới đủ sức đốt sạch nhà họ Tô.
Chuyện cuộc thi Hóa học gây dư luận hai đầu.
“Nhỏ”: trong mắt nhà họ Tô, một đứa nhà quê làm hỏng chuyện? Bình thường. Vương Á Lệ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ thỏa mãn: “Đúng như dự đoán.” Tô Triết coi tôi như không khí, thừa cả cái liếc.
“Lớn”: hình tượng “nạn nhân thánh nữ” của Tô Nhu ăn sâu thêm. Nó giả bộ không trách móc, còn ra vẻ che chở tôi, đến mức ngay cả Tô Chấn Hải cũng gật gù khen “con gái rộng lượng”.
Tốt thôi. Con mồi càng chủ quan, thợ săn càng dễ bắn trúng.
Cơ hội tới rất nhanh.
Trong bữa tối, Tô Chấn Hải bất ngờ tuyên bố: