logo

Chương 10

Thành thật mà nói, Lục Vãn đồng ý làm quen Chu Hoài một phần là để né tránh tình cảm dành cho Lục Hằng, phần khác là vì đến tuổi lập gia đình, mà đúng lúc đó Chu Hoài xuất hiện, điều kiện đôi bên cũng phù hợp để tiến tới hôn nhân. Nhưng… cô có thật sự yêu anh ta không? Câu trả lời là một dấu hỏi lớn. Hôn nhân không phải trò đùa. Khoảng thời gian ở bên Chu Hoài càng khiến Lục Vãn cảm thấy hoang mang. Tính khí thiếu gia, sự ích kỷ, những thói quen khó chịu của anh ta từng chút một bộc lộ rõ ràng. Cô thật sự muốn sống cả đời với người đàn ông này sao? Khi Lục Vãn còn đang do dự, MC lại lên tiếng lần nữa: "Cô dâu, cô có đồng ý lấy chú rể đứng bên cạnh mình không?" Chu Hoài dường như nhận ra điều gì đó. Bàn tay đặt trên tay cô siết chặt hơn, giục nhẹ: "Vãn Vãn, em mau trả lời đi." Lục Vãn như choàng tỉnh. Không. Cô không muốn. Cô không muốn lấy người đàn ông này. Bàn tay đột ngột rút về, ánh mắt cô đầy giằng xé, giọng nói cũng mang theo đau đớn: "Em..." Cô liếc xuống hàng ghế bên dưới, nơi bố mẹ hai bên đang nhìn lên với ánh mắt mong chờ. Câu "em không đồng ý" vừa chạm đến môi đã lập tức bị nuốt ngược trở lại. Cô vẫn tiếp tục hoàn thành nghi thức một cách đầy máy móc. Lục Vãn trở về nhà trong trạng thái kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Vừa ngồi phịch xuống sofa, cô liền thả lỏng toàn thân. Ngay bên cạnh, chiếc sofa lún xuống. Là Chu Hoài. Anh ta im lặng rất lâu, cuối cùng mới nặng nề cất tiếng: "Em có ý gì lúc ở lễ cưới?" Đối diện với ánh mắt thất vọng của anh ta, Lục Vãn im lặng một lúc, giọng khàn khàn: "Xin lỗi… Em vẫn không thể yêu anh." Ngày đó, chính Chu Hoài là người theo đuổi cô. Cô từng nói thẳng rằng mình không yêu anh ta, chỉ muốn tìm một người để kết hôn. Vậy mà Chu Hoài vẫn cười: "Không sao, lâu ngày rồi cũng sẽ có tình cảm thôi." Và thế là, hai người bắt đầu quen nhau. Nghe đến đây, sắc mặt Chu Hoài trắng bệch. Môi anh ta run nhẹ: "Nhưng mấy tháng qua, em đối xử với anh rất tốt… Tốt đến mức anh tưởng em đã yêu anh rồi." Yêu nhau ba tháng đã tuyên bố kết hôn. Món hồi môn là 1,88 triệu tệ, một căn nhà và vô số trang sức vàng bạc. Người ta thường nói, tiền của phụ nữ ở đâu thì trái tim họ ở đó. Lẽ nào… tất cả những điều đó không phải là tình yêu? Lục Vãn đáp, giọng tàn nhẫn: "Đó không phải tình yêu… mà là sự áy náy." "Xin lỗi. Em không thể lấy anh." "Em sẽ đến nhà anh xin lỗi đàng hoàng, cũng sẽ bồi thường thỏa đáng." Chu Hoài siết chặt nắm tay, mắt đỏ hoe, giọng gằn lên: "Đừng hòng lấy lại sính lễ!" "1,88 triệu với cả căn nhà... anh giữ hết!" "Được." Lục Vãn gật đầu ngay, như sợ anh ta đổi ý: "Coi như phí chia tay." Mọi chuyện kết thúc rất nhanh. Gia đình Chu Hoài sau khi biết nhà họ Lục không đòi lại tiền cũng không làm lớn chuyện. Hôn sự cứ thế tan vỡ. Mẹ Lục thở dài: "Đang yên đang lành lại đòi cưới, giờ lại bảo thôi, con gái à, rốt cuộc con bị sao vậy?" Lục Vãn nhìn mẹ, trong mắt lộ rõ vẻ áy náy, giọng trầm xuống: "Con xin lỗi, mẹ." Ngập ngừng một lát, cô mới cất lời: "Mẹ… mẹ có thể cho con địa chỉ của A Hằng được không?" Dạo gần đây, Lục Vãn cố gắng liên lạc với Lục Hằng nhưng đều không có hồi âm. Bất đắc dĩ, cô đành hỏi bố mẹ. Mẹ Lục chau mày, cảm thấy có điều không ổn, giọng cảnh giác: "Con hỏi làm gì? A Hằng chẳng phải Tết nào cũng về thăm nhà sao?"

14 Lại đợi đến Tết mới về nhà? Sắc mặt Lục Vãn chợt tối sầm lại như bầu trời bất ngờ kéo mây đen, giống hệt một người vợ vừa phát hiện chồng ngoại tình. Không ổn chút nào. Mẹ Lục thoáng cảm thấy có điều bất thường, một khả năng hiện lên trong đầu khiến bà buột miệng: “Con hủy hôn… chẳng lẽ là vì A Hằng?” Lục Vãn ngẩn người, theo phản xạ muốn phủ nhận nhưng cổ họng cô nghẹn lại, không thể thốt ra bất cứ lời nào. Bởi vì… đúng là cô đã có tình cảm nam nữ với A Hằng. Mẹ Lục lập tức hiểu rõ mọi chuyện, bà giận đến run rẩy cả ngón tay, chỉ thẳng vào Lục Vãn, giọng run lên vì tức giận: “Đồ súc sinh! Mày dám nảy sinh thứ tình cảm đó với em trai mình à? Tao đánh chết mày!” Vừa nói, bà vừa đảo mắt khắp nơi tìm đồ để đánh. Một tay cầm lấy cây cán bột, bà giơ cao dọa dẫm: “Biết sai chưa hả?” Lục Vãn liếc nhìn mẹ, lại liếc sang cây cán bột rồi bất ngờ quỳ sụp xuống, giọng đầy khẩn cầu: “Mẹ, mẹ đánh con đi… nhưng đánh xong… nhớ cho con địa chỉ của A Hằng.” Câu nói ấy khiến mẹ Lục càng giận điên người. Bà vung tay lên, cây gậy gỗ giáng thẳng xuống vai Lục Vãn. “Bốp!” Tiếng va chạm vang lên nặng nề. Lục Vãn nghiến răng chịu đựng, không hề kêu lên một tiếng. Chỉ có những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán là chứng minh được cú đánh ấy đau đến nhường nào. Mẹ Lục cũng sững người, khẽ lẩm bẩm hỏi: “Con gái à, sao con không né?” Bố Lục đau lòng đến tột độ mắng vợ: “Sao bà lại ra tay nặng như vậy? Lỡ đánh hỏng thì biết làm sao?" "Nếu con bé mà thật sự có thể đến với A Hằng… tôi là người đầu tiên đồng ý đấy." "Thằng bé tốt hơn Chu Hoài gấp mấy lần. Vừa ngoan lại vừa hiếu thảo.” “Phi!” Mẹ Lục hừ lạnh một tiếng: “Tôi không đồng ý! Ông thích thì được gì? A Hằng nó không thích con bé. Con bé mà cứ bám lấy nó thì sau này làm sao còn làm người nhà với nhau nữa?” Câu nói này như bóc tách được sợi dây rối rắm trong lòng Lục Vãn suốt tám năm trời. Thì ra… bố mẹ không phản đối. Cô như bừng tỉnh, lập tức lên tiếng: “Mẹ, cho con một cơ hội được không? Để con đi giành lại A Hằng.” Nghĩ tới chuyện A Hằng từng nói đã có bạn gái, lòng cô lại rối bời. Chắc chắn là anh nói dối.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần