Lục Hằng liếc nhìn vào gương, quả thật cũng cảm thấy cần hoàn thiện thêm. Mọi người bàn luận xoay quanh trang phục một lúc lâu, đến tận khi mặt trời đã lặn, Lục Hằng mới luyến tiếc kết thúc cuộc trò chuyện. Hai người sóng vai bước ra khỏi cửa tiệm. Vừa ngẩng đầu, họ liền thấy đường chân trời chỉ còn lại ánh hoàng hôn nhàn nhạt. Lục Hằng bất giác thốt lên: “Đẹp thật đấy.” Thẩm Khê lặng lẽ nghiêng mặt nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm như muốn xuyên qua lớp vỏ ngoài để nhìn thấu linh hồn bên trong. Ánh mắt ấy dịu dàng, trong lòng cô thì thầm một câu: Thật sự rất đẹp.
28 Lục Hằng đứng lặng một lúc. Bất chợt, anh khẽ hỏi: “Chị... là chị đã giúp em tìm được người thân, đúng không?” Nghe vậy, Thẩm Khê không hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ khẽ đáp: “Ừ.” Quả nhiên là vậy. Ông nội đã tìm cháu trai suốt bao năm không kết quả, sao tự dưng lại tìm thấy được chứ? Trong lòng Lục Hằng vẫn còn một thắc mắc, anh hỏi tiếp: “Sao chị lại nghĩ em là cháu ông?” Thẩm Khê liếc nhìn anh, ánh mắt dừng lại ở giữa ngón cái và ngón trỏ trên tay Lục Hằng: “Sư phụ từng nói, cháu trai ông ấy có một đặc điểm rất giống ông… một nốt ruồi đỏ ngay tại hổ khẩu.” Cô ngừng một chút, rồi nhẹ giọng tiếp: “Ban đầu chị không dám nói với ông, sợ ông hy vọng rồi lại thất vọng. Đợi có kết quả xét nghiệm huyết thống, chị mới dám xác nhận.” Lục Hằng khẽ nhíu mày, cố gắng nhớ lại. Anh nhớ có lần vào một quán cà phê, gặp một nhân viên phục vụ rất kỳ lạ. Không chỉ làm đổ nước lên người anh, mà còn tranh thủ lúc hỗn loạn giật vài sợi tóc. Nghĩ lại thì, tám phần là người Thẩm Khê phái đến. Chớp mắt, mọi chuyện bỗng sáng tỏ. Là một coser, anh từng để lộ nốt ruồi ấy trong ảnh chụp. Tất cả nghi vấn trong lòng đều có lời giải. Lục Hằng lặng lẽ nhìn Thẩm Khê thật lâu, không hỏi thêm gì nữa. Mọi thứ đã rõ ràng, không cần nói ra nữa. Bắc Kinh. Lục Vãn vừa xuống máy bay đã vội vã đến quán cà phê hẹn với Chu Hoài, thậm chí còn chưa kịp ghé qua nhà. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy Chu Hoài ngồi cạnh khung cửa sổ. Anh khoác chiếc áo gió màu kaki, dáng vẻ như vừa trải qua một cơn bão lòng. Lục Vãn đưa mắt nhìn quanh, tim bỗng trĩu nặng. Có lẽ, cuộc nói chuyện này sẽ không dễ dàng. Cô sải bước đi tới. Vừa ngồi xuống, ánh mắt Chu Hoài cũng dừng lại nơi cô. Ánh nhìn giao nhau, không khí chợt trở nên căng thẳng. Một lúc sau, anh đẩy một tập tài liệu về phía cô, giọng lạnh nhạt: “Trên này ghi rõ những gì tôi muốn. Cô tự xem đi.” Một câu ngắn gọn, dứt khoát mọi vòng vo. Lục Vãn im lặng, Chu Hoài cũng không giục, chỉ lặng lẽ quan sát. Cuối cùng, cô đưa tay cầm lấy tập tài liệu. Vừa lướt mắt qua, liền thấy những điều kiện anh ta đưa ra: Một là, đưa anh ta một triệu tệ, anh ta sẽ rời khỏi Bắc Kinh. Hai là, kết hôn và sinh con. Lục Vãn cụp mắt, hàng mi rũ xuống, che khuất ánh nhìn khiến Chu Hoài không thể đọc được biểu cảm của cô. Nhưng càng im lặng, anh ta càng thấy hụt hẫng. Khóe môi Chu Hoài khẽ nhếch lên, nở nụ cười nhạt, mang theo chút chua chát. Khoảnh khắc ấy, anh ta nhớ lại ba tháng trước. Họ từng nói về con cái. Chu Hoài hỏi: “Em thích con trai hay con gái?” Cô mỉm cười: “Con nào em cũng thích.” Khi ấy, Lục Vãn cười rất tươi, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng. Cô từng nói thích trẻ con, sẵn lòng sinh con cho anh ta. Nhưng bây giờ, cô lại bị kẹt giữa hai lựa chọn. Không muốn chuyện của Lục Hằng bị tung lên mạng, nhưng cũng không có nổi một triệu. Còn kết hôn và sinh con... cô càng không muốn chấp nhận. Chu Hoài hiểu rõ câu trả lời đã nằm trong im lặng. Thế nhưng, anh ta vẫn hỏi: “Cô quyết định thế nào?” Cuối cùng, Lục Vãn cũng lên tiếng, giọng khản đặc: “Tôi... tôi cần suy nghĩ thêm.” Chu Hoài nhíu mày: “Cần bao lâu?” Cô không đáp. Hai người ngồi đối diện, một người cúi đầu, một người nhìn chăm chăm. Năm phút trôi qua trong tĩnh lặng. Bỗng điện thoại đổ chuông. Là máy của Lục Vãn. Cô như một con rối bị giật dây, chậm rãi móc điện thoại ra nghe. Đầu dây bên kia, giọng mẹ cô vang lên đầy sốt ruột: “Con gái à, con cưới Chu Hoài đi.”
29 Như thể bị thứ gì đó đánh thức, thân hình trầm lặng của Lục Vãn khẽ động, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Mẹ, mẹ đừng lo nữa.” Nói rồi, cô dứt khoát cúp máy. Lục Vãn không muốn bận tâm thêm nhưng ngay sau đó, một tin nhắn từ mẹ gửi tới trên WeChat: “Con gái à, một triệu tệ thì nhà mình không có. Chẳng lẽ con muốn chuyện của A Hằng bị tung lên mạng sao?” Bàn tay cầm điện thoại khẽ siết lại. Trái tim Lục Vãn như bị một sợi dây kéo căng... một bên là Lục Hằng, một bên là mong muốn của chính mình. Nếu cô gật đầu thì giữa cô và Lục Hằng, sẽ không còn gì nữa. Lục Vãn bật cười tự giễu, đó chẳng phải điều cô luôn cố hướng tới sao? Nhưng đến khi thực sự đối diện, cảm xúc bị cô chôn giấu bấy lâu lại trỗi dậy mãnh liệt, như cỏ dại mọc tràn trong tim, không cách nào nhổ bỏ. Ích kỷ mà nghĩ, không kết hôn chính là lựa chọn tốt nhất. Nhưng câu nói đó, cô lại không sao thốt ra nổi. Có lẽ vì lương tâm, cũng có thể là trốn tránh... cô không rõ, chỉ biết bản thân không nói nên lời. Ngay khoảnh khắc ấy, cô lại khinh bỉ chính mình vì đã nảy ra ý nghĩ đó. Từ bao giờ, cô lại trở thành một người như vậy? Một kẻ hèn nhát, không dám đối mặt với hiện thực. Sự giằng xé trong mắt Lục Vãn, Chu Hoài nhìn thấy rõ ràng, tim cũng như bị bóp nghẹt từng nhịp. Anh ta chợt cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ban đầu, anh ta muốn dùng số tiền trên trời ấy để ép cô đồng ý bắt đầu lại cùng mình. Nhưng khi thấy cảnh tượng trước mắt, Chu Hoài bỗng thấy bản thân thật đáng khinh. Một người phụ nữ đã không còn trái tim dành cho anh ta, giữ lại thì còn có ích gì? Để cả đời dày vò nhau ư?