logo

Chương 6

Nghe một lúc, tôi cũng hiểu rõ. Năm đó mẹ vì cưới ba mà cắt đứt quan hệ với ông ngoại. Tưởng là tình sâu nghĩa nặng, nào ngờ ba tôi gần như ngoại tình suốt 30 năm hôn nhân. Ngày tôi bị thất lạc, ba liền rước Trần Tư Dao về nhà. Mẹ đã thương yêu đứa con riêng suốt hơn mười năm, kết quả là tự tay nuôi con của tình địch. Khó trách mẹ tôi lại phát điên đến vậy – đặt vào ai cũng sẽ nổ tung thôi. Ông ngoại ngồi trên sofa, sắc mặt nặng nề. Tôi nghĩ, lúc này tốt nhất nên chuồn trước. Tôi để lại quà, liếc mắt ra hiệu cho ông rồi lặng lẽ rời đi. Tưởng trong nhà đã đủ náo nhiệt, ai ngờ đến công ty còn có trò hay hơn chờ sẵn. Vừa bước vào tòa nhà Tập đoàn Từ thị, liền nghe tiếng cãi vã. Nhìn kỹ – là Triệu Minh Húc! Tôi suýt không nhận ra. Người đàn ông vốn bảnh bao giờ râu ria xồm xoàm, mặt bầm tím đầy vết. Thư ký ghé tai tôi nói nhỏ: “Anh ta gần đây bị điều tra nghiêm ngặt, không chỉ gian lận công trình mà còn trốn thuế. Công ty nghe nói đã bị niêm phong rồi.” Thiên đạo hữu báo, quả nhiên báo ứng không sai. Triệu Minh Húc, anh cũng có ngày hôm nay! Tôi chọn một chỗ ngồi, chuẩn bị xem kịch hay. Vừa ngồi xuống đã nghe tiếng hét chói tai: “Chồng ơi!” Trần Tư Dao từ cửa lao vào, ôm chặt lấy hắn. “Vợ à, cuối cùng em cũng tới.” Triệu Minh Húc như bắt được cọng rơm cứu mạng, vừa túm lấy Tư Dao vừa quát bảo vệ: “Cô ấy là cháu ngoại ruột của chủ tịch các người, dám cản tôi, tin không tôi cho các người cuốn gói hết!” Trần Tư Dao mặt mày tái nhợt, cố kéo hắn đi. Xem ra mẹ tôi ra tay rất nhanh, đã vạch trần thân phận thật, giờ cô ta ngoan hẳn. “Vợ à, gọi cho mẹ đi, không, gọi cho ông ngoại! Em có biết nếu Từ thị không rút đơn kiện, anh sẽ phải ngồi tù thật sao!” Tư Dao bị ép đến mức ánh mắt lảng tránh. Thời điểm vừa đẹp, tôi phủi vụn bánh trên tay, thong thả bước tới.

24 “Tự bản thân cô ta còn lo chưa xong, giúp gì được anh nữa chứ?” Tôi dừng lại cạnh họ. “Lâu rồi không gặp, chào hai người.” Triệu Minh Húc nhìn tôi hồi lâu, mới ngập ngừng hỏi: “Cô… là Trần Dao?” “Sao thế, không nhận ra tôi à?” Quả thực, mấy tháng qua tôi ăn ngon mặc đẹp, chăm sóc sắc vóc, dĩ nhiên khác xưa một trời một vực. Khi xác định là tôi, ánh mắt hắn lập tức đầy căm hận. “Đồ đàn bà đê tiện, trả tiền cho tôi! Chính cô đúng không, là cô báo Từ thị, bằng không làm sao họ biết chi tiết như vậy!” Hắn lao tới, nhưng bị bảo vệ đá ngã. “Bảo vệ, kẻ này tấn công Chủ tịch, mau đuổi đi!” – Thư ký lạnh giọng. “Chủ tịch? Các người nói cô ta là ai?” Triệu Minh Húc nằm dưới đất, cười như nghe chuyện cười. “Bà Trần Dao là cháu ngoại duy nhất của ngài Từ Khôn, hiện là Chủ tịch mới của tập đoàn.” Thư ký đẩy gọng kính, ánh mắt nhìn hắn như nhìn kẻ ngu. “Vớ vẩn! Cô ta rõ ràng chỉ là con nhóc ở công trường! Không thể nào! Vợ tôi… mới đúng… Trần Tư Dao, mau nói gì đi chứ!” Hắn như phát điên, vung tay tát Tư Dao một cái trời giáng. Cô ta ngã sõng soài, nửa mặt sưng tấy. “Cô ta giờ bị nhà họ Trần đuổi thẳng cổ rồi, chắc chẳng khá hơn ‘con nhóc công trường’ là mấy đâu.” Tôi mỉa mai, khóe miệng nhếch lên. Tư Dao lườm tôi căm hận: “Trần Dao, đồ tiện nhân, sao cô lại hại tôi thế này!” “Hại cô? Cô nhầm rồi đấy.” Đúng là đầu óc của kẻ ngu, người thường chẳng hiểu nổi. “Không giữ nổi lòng ba mẹ và Minh Húc là cô bất tài! Dựa vào gì mà dùng thủ đoạn hèn hạ cướp hết của tôi! Nếu không có cô, tôi vẫn là tiểu thư Trần gia, cả Trần gia, cả Từ thị đều thuộc về tôi! Cô đáng lẽ phải chết ngoài kia, sao còn quay về!” Tôi cúi xuống nhìn, thấy cô ta thật ngu ngốc đáng thương. “Tư Dao, tôi nhớ mẹ cô từng là gái tiếp rượu trong quán bar, còn ba cô khi đó chỉ là tên lưu manh vặt. Nếu không có Từ thị, cô nghĩ mình sẽ ra sao? Nhiều lắm cũng chỉ là gái tiếp rượu, thậm chí có khi bị mẹ cô bỏ thai từ sớm, không có cả cơ hội sống.” 25 “Cô dám sỉ nhục mẹ tôi, tôi giết cô, giết cô!” Tư Dao gào thét, định lao vào đánh. Nhưng lại bị chính Triệu Minh Húc tát thêm một cái. “Đồ tiện nhân! Mày dám lừa tao! Không phải mày nói mày là con gái duy nhất, là người thừa kế duy nhất của Từ thị sao! Dao Dao, vợ à, anh sai rồi, anh vẫn yêu em. Tất cả đều là con đàn bà kia gạt anh!” Hắn quỳ xuống trước mặt tôi, dập đầu liên tục. “Triệu Minh Húc, anh thật sự hối hận à?” Ngỡ tôi động lòng, hắn vội thề thốt, nói đời này chỉ đối tốt với mình tôi. “Những lời đó, giữ lại mà nói với cảnh sát đi!” Tôi đứng thẳng dậy: “Bảo vệ, tống chúng đi.” Nói xong, tôi quay người vào thang máy riêng, chẳng buồn liếc lại. Ít lâu sau, thư ký báo cáo kết cục của Triệu Minh Húc. Hắn tham ô hơn 50 triệu, toàn bộ tài sản bị phong tỏa, thêm tội trốn thuế. Thậm chí còn cùng Tư Dao lập công ty vỏ bọc để chuyển tài sản bất hợp pháp. Tòa án phán quyết: bồi hoàn toàn bộ và chịu án tù.

Thư ký còn nói nhỏ: “Hôm đó về nhà, Tư Dao thừa lúc hắn say ngủ… cắt của quý của hắn rồi.” “Tôi nghe gì cơ?” – Tôi tròn mắt. “Nghe bảo từ khi sự việc nổ ra, hắn rượu chè, bạo hành, Tư Dao bị đánh thê thảm.” Quả thật, báo ứng cả đôi. Hắn tưởng cưới được cục vàng, ai ngờ là hàng giả. Cô ta tưởng cướp được bạch mã hoàng tử, ai ngờ là sói đội lốt cừu. Kết quả – đều tự làm tự chịu. Còn mẹ hắn, vì tôi không còn thanh toán viện phí, cuối cùng chết đói khát, chỉ còn da bọc xương. Nghe nói khi hắn biết tin, vừa nhận phán quyết, lập tức suy sụp, nhảy lầu. Dù cứu sống, nhưng vĩnh viễn mất một chân. Tôi chỉ khẽ thở dài: “Biết rồi, sau này chuyện của họ, đừng báo cho tôi nữa.”

26 Xử lý xong việc công ty, tôi lái xe về nhà cũ. Ông ngoại đang trong bếp, giám sát đầu bếp nấu ăn. Thấy tôi vào, ông vẫy tay: “Hôm nay là sinh nhật 30 tuổi của cháu ngoan, nói với ông nào, có ước nguyện gì không?” Nhìn gương mặt hiền từ ấy, nước mắt tôi bất giác rơi. Năm bảy tuổi tôi lạc mất, sống trong trại mồ côi suốt mười một năm. Sau này được cha mẹ ruột tìm lại thì lại bị ghét bỏ, lần nữa rời đi. Nửa đời qua, tôi luôn khao khát một mái ấm. Đến giờ mới hiểu, chỉ cần có ông, nơi đó chính là nhà. “Ôi chà, hôm nay là ngày vui, sao lại khóc chứ?” Tôi ôm lấy cánh tay ông, làm nũng: “Con khóc vì vui sướng thôi, không tính là khóc.” “Được rồi, cháu ngoan đừng khóc nữa. Mau xem ông chuẩn bị cho cháu món ngon gì nào.” “Vâng ạ!” Trong căn bếp nhà cũ, hương thơm ngào ngạt. Còn cuộc đời tôi – chính thức bắt đầu lại từ đầu. Hết.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần