logo

Chương 3

[Nhìn thế này, tức phụ của ta thật đáng thương quá đi!]

[Thôi được rồi, giúp nàng ấy một tay vậy.]

Thẩm Nham từ từ mở mắt, thở dài một hơi, dùng giọng thều thào gọi:

"Mẹ, sao mẹ lại đến đây."

Tay Thẩm phu nhân đang cầm chén đột nhiên run lên, trà đổ ra tay mà bà ấy cũng không hề hay biết.

Bà ấy trực tiếp nhét chiếc hộp trang sức đựng vàng thỏi vào lòng ta, rồi cúi xuống xem nhi tử bảo bối của mình. Chỉ còn lại ta một mình ôm chiếc hộp nặng trịch, suýt nữa thì vì không giữ được mà ngã chỏng vó lần nữa.

Nếu không phải Thẩm Nham lén lút đưa tay ra đỡ ta một cái, e rằng cái đầu của ta lại phải chịu họa rồi.

5.

"Con ơi, con muốn hù chế-t mẹ sao! Mau để mẹ xem, con cảm thấy thế nào? Còn chỗ nào không khỏe không?"

Thẩm phu nhân đưa tay muốn vén chăn của Thẩm Nham lên, nhưng hắn lại giữ chặt lấy.

[Ta còn đang mặc quần áo dạ hành đấy, chẳng phải sẽ bị lộ hết sao!]

[Mẹ ta mà phát hiện ta giả bệnh thì chẳng phải sẽ đánh chế-t ta sao!]

[Cứu mạng, thần tiên tỷ tỷ nào có thể cứu ta với!]

[Tức phụ, tức phụ nàng đừng ôm vàng thỏi mà cười ngây ngô nữa, giúp ta một tay đi!]

Ta đang nhìn chằm chằm vào thanh tiến độ nhiệm vụ khó khăn lắm mới nhích được một đoạn trên trần nhà, còn chưa kịp nhìn rõ số liệu đã bị tiếng lòng như gọi hồn của Thẩm Nham làm cho hoàn hồn.

Quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau với Thẩm Nham, hắn đang điên cuồng nháy mắt ra hiệu với ta.

Nhìn thấy hai trăm lẻ mấy lượng vàng, ta quyết định giúp hắn một tay.

Cẩn thận đặt chiếc hộp xuống, một tay ta giúp Thẩm Nham nhét góc chăn bị tụt vào, tay kia kéo Thẩm phu nhân ra.

Đối diện với vẻ mặt hoài nghi của bà ấy, ta ngượng ngùng đưa tay che mặt, "Tối qua làm loạn quá muộn, con chưa kịp mặc quần áo cho chàng ấy."

Thẩm phu nhân: ? ? ? ! ! !

"Xin lỗi đã làm phiền! Tạm biệt!"

8.

Thẩm phu nhân dẫn theo các thị nữ bay biến đi, trong phòng tức khắc chỉ còn lại ta và Thẩm Nham.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, mắt đỏ hoe, vẻ mặt như thể bị người ta ăn hiếp:

"Nàng dựa vào cái gì mà tung tin đồn nhảm về ta!"

Giọng hắn vương chút khóc nức nở, trông thật đáng thương.

Ta cau mày phản bác:

"Chẳng phải chàng bảo ta mau cứu chàng sao? Hơn nữa, ta quả thật không mặc quần áo cho chàng mà! Đây đều là chàng tự mặc đấy chứ."

Thẩm Nham đột nhiên lật người nhảy xuống giường, mặt tái mét từng bước tiến về phía ta.

Ta đột nhiên thấy không ổn. Dù sao hắn cũng là một sát thủ, cho dù ta có thuật đọc tâm cũng không nên khiêu khích như vậy.

Ta lòng dạ bất an chậm rãi lùi lại, nhưng Thẩm Nham lại áp sát từng bước. Khoảnh khắc tiếp theo, lưng ta đụng vào bức tường lạnh lẽo, Thẩm Nham tựa người tới.

"Làm sao nàng biết," hắn khàn giọng ghé sát, hỏi từng chữ một, "ta vừa cầu xin nàng cứu ta trong lòng?"

Hơi thở ấm áp và bức tường lạnh lẽo phía sau tạo thành sự tương phản rõ rệt, ta nghiêng đầu không dám nhìn hắn.

Tiếng lòng của Thẩm Nham hiếm hoi không còn huyên náo, trong phòng yên tĩnh đến quỷ dị.

Ta gồng cổ, ngay cả thở cũng không dám mạnh, cảm thấy sắp nghẹt thở đến nơi thì hắn đột nhiên quỳ phịch xuống trước mặt ta.

Thẩm Nham ôm lấy đùi ta như làm nũng:

"Tức phụ, nàng có phải là tiên nữ hạ phàm độ kiếp không?”

"Sách tranh nói, chỉ có tiên nữ mới biết người khác đang nghĩ gì trong lòng."

Ta cảm động đến muốn khóc. Không biết sách tranh nào lại mạnh mẽ đến vậy, nếu tra ra được ta nhất định phải cúi lạy tác giả một cái.

Cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh, lộ ra vẻ ngốc nghếch của Thẩm Nham, ta nảy ra ý muốn trêu chọc:

"Đúng vậy, ta chính là thần tiên."

Hắn ta tin thật.

"Thần tiên các nàng có cần ăn cơm không?”

"Vậy ta mua cho nàng ít bánh ngọt và hương nhé?"

[Chẳng phải sẽ yêu ta chế-t đi được sao! ! !]

Thẩm Nham nói là làm, lập tức vượt tường đi, chỉ còn lại ta ngơ ngác không nói nên lời.

Rảnh rỗi không có việc gì làm, ta kiểm tra tiến độ hoàn thành nhiệm vụ của mình: 253/10000.

Cách vạn lượng còn xa tít tắp. Nhưng bên dưới lại có thêm một dòng chữ nhỏ —— Độ hảo cảm của Thẩm Nham: 65%.

Ta chợt nhớ đến cái gì mà Nhóm mỹ nam muôn màu mà nhân viên chăm sóc khách hàng nói trước khi vào trò chơi. Thẩm Nham sẽ không phải là một trong số đó chứ?

9.

Tuy nhiên, so với cái gọi là mỹ nam muôn màu, ta vẫn cảm thấy lừa tiền. . .

Không, kiếm tiền quan trọng hơn.

Lúc Thẩm Nham quay lại, ngoài việc mang về một bó hương cao hơn cả ta, hắn còn nhận được một phi vụ cần ta giúp đỡ.

Lần này người hắn cần giế-t là đích tử Lục Kiệm của Thừa tướng đương triều. Nghe nói hắn ta sắc dục huân tâm, gần một năm nay đã cướp về hành hạ đến chế-t ba mươi hai nữ tử. Khổ nỗi cha ruột quyền lực thông thiên, bản thân hắn ta lại cẩn trọng trong việc làm nên đến nay vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Ta nhìn cánh tay và bắp chân nhỏ bé của mình, run rẩy hỏi:

"Chàng muốn ta làm mồi nhử?"

Mặt Thẩm Nham dần dần đỏ lên, ngúng nguẩy không nói gì.

Hắn dùng tiếng lòng thăm dò một cách cẩn thận:

[Tức phụ, nàng có nghe thấy không?]

Ta không thể hiểu nổi cách giao tiếp kỳ lạ này, nhưng vẫn gật đầu bày tỏ sự tôn trọng.

[Nói ra hơi ngại, nàng cứ nghe vậy nhé.]

[Ý ta là, ta sẽ làm mồi nhử.]

[Nhưng cần nàng giúp ta hóa trang một chút.]

Ta nhướng mày kinh ngạc kêu lên:

"Chàng định nam giả nữ để trừ hại cho dân đấy à!

"Ngầu thật!"

Thẩm Nham đưa tay bịt miệng ta lại, lo lắng hối lộ:

"Đừng có hét, đừng có hét! Nếu vụ này thành công, có thể kiếm được bốn nghìn lượng vàng, chúng ta chia ba bảy."

Ta gật đầu, ra hiệu sẽ không la hét nữa, đợi Thẩm Nham bỏ tay ra, ta tham lam dò hỏi:

"Ta bảy chàng ba?"

"Không không không," hắn lắc đầu như cái trống bỏi, "Để lại cho ta ba mươi lượng mua một chút trang bị, số còn lại ba nghìn chín trăm bảy mươi lượng đều thuộc về nàng."

"Được thôi! Xin hỏi ta có thể giúp gì cho ngài?"

10.

Ta cảm thấy mình đang chơi trò chơi thay đồ. Sử dụng mỹ phẩm không mấy tiên tiến và kỹ thuật trang điểm cực kỳ bình thường, ta đã biến một tráng hán cao một mét tám mươi lăm thành một kẻ biến thái cao một mét tám mươi lăm.

Ngươi có thể tưởng tượng được một nam nhân thân hình cao ráo, tám múi bụng, khuôn mặt tuấn tú, lúc này đang mặc một chiếc nhu quần màu hồng nhạt, tô son môi và phấn mắt sặc sỡ, đang nháy mắt thả thính với ngươi không?

Hơi lố, không chắc chắn, phải xem xét kỹ hơn.

Cuối cùng ta không nhịn được, phải ngăn Thẩm Nham đang làm dáng làm bộ lại.

"Lục Kiệm dù có mê gái đến mấy cũng không đến mức loại người nào cũng đưa vào phủ đâu nhỉ?”

"Trang phục hiện tại của chàng có khi còn chưa kịp hành động đã bị tóm vào Đại Lý Tự rồi."

Thẩm Nham nằm dài ra phản, bất lực.

"Thật sự không có chút sức hấp dẫn nào sao?"

[Hu hu, tức phụ chê ta rồi.]

[Ta xấu đến vậy sao?] [Nếu nàng ấy bỏ đi, chẳng phải ta sẽ thành góa phu à?]

Tên nhóc nhà ngươi đúng là biết cách dùng từ.

Vì ba nghìn lượng của ta, ta quyết định giúp hắn lấy lại tự tin.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần