[Thế nhưng, tôi đã xem đi xem lại mười bảy lần cuộc đời của em ấy, rốt cuộc em ấy có chấp niệm gì?]
Phải rồi, rốt cuộc tôi có chấp niệm gì?
11
“Bạch Vũ Cầm.”
“Em đứng dậy trả lời câu hỏi này đi.”
Tôi đang mơ màng trong lớp đại học thì bị giáo sư gọi tên, còn bị giữ lại sau giờ. Nhưng chuyện này vẫn chưa là gì, điều kịch tính hơn chính là giáo sư ấy lại chính là vị hôn phu mà tôi từng từ chối: Lưu Minh Tử.
Ai đó nói cho tôi biết đi, sao trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy, Lưu Minh Tử thế mà lại là thầy dạy môn học của tôi!
Tôi nhìn đóa bỉ ngạn đỏ rực trên bàn làm việc của anh ta, vốn chuẩn bị tâm lý bị mắng, nhưng không ngờ anh ta lại rót trà cho tôi, còn bảo tôi ngồi xuống trò chuyện.
Tôi bất an: “Thầy Lưu, em…”
Lưu Minh Tử thong thả cắt lời: “Còn nhớ lần trước tôi nói không? Nếu em gặp phải chuyện rắc rối, tôi có thể giúp em.”
Không biết từ khi nào, tôi đã nằm trên ghế dài, khép mắt rồi lại mở ra, trước mặt chỉ còn lại một đóa bỉ ngạn đỏ như máu.
Một giọng nói âm u vang lên: “Dạo gần đây âm phủ xảy ra một trận đại loạn vì nội gián. Mạnh Bà giả đã bỏ độc vào bát canh, vốn là để tôi uống, ai ngờ ở bên cầu Nại Hà, em lại vô tình thay tôi uống nhầm bát canh đó. Dù với một hồn ma bình thường như em không gây trí mạng, nhưng cũng khiến em phải lưu lại chốn này quá lâu, tổn hao không ít khí vận……”
“Nhân tiện tôi đến để sửa lại thế giới này, cũng coi như trả lại ân tình cho em.”
“Nói đi, em muốn biết điều gì?”
Tôi: “Quỷ Quỷ đã ký khế ước gì với các người? Anh ấy phải chịu tổn hại thế nào?”
Lưu Minh Tử: “Để em được hạnh phúc vui vẻ trong quãng thời gian cuối cùng và còn có thể luân hồi, anh ấy đã lấy tất cả của mình để làm vật thế chấp, đổi lấy thực thể tạm thời. Nhưng từ đó về sau sẽ phải mãi ở âm phủ làm việc.”
“Anh ấy không thể luân hồi sao?”
Lưu Minh Tử thở dài: “Em đã ở lại chốn này quá lâu, khí số cạn kiệt. Anh ấy cũng đã ở bên em bằng thân phận hồn ma rất lâu, đem cơ hội luân hồi cuối cùng nhường lại cho em. Nhưng nếu em hóa giải được chấp niệm, thì vẫn sẽ còn một cơ hội luân hồi nữa……”
Nếu không hóa giải được, thì cơ hội luân hồi của Quỷ Quỷ sẽ tự động trao cho tôi.
Anh ấy đã chuẩn bị tất cả mọi thứ vì tôi.
Tôi im lặng hồi lâu: “Vậy chấp niệm của tôi là gì?”
Lưu Minh Tử: “Xin lỗi, đây là quy định nghề nghiệp, tôi không thể nói cho em biết được.”
“Trước đó không phải anh từng nói sẽ cho em một điều ước sao?”
Lưu Minh Tử suy nghĩ thật lâu:
“Được… coi như tôi trả lại ân tình cho em.”
“Đến lúc thích hợp, em tự khắc sẽ biết.”
“Nhưng cô Bạch, những gì hôm nay nói ra, một khi bước ra khỏi cửa, em phải quên đi.”
“Nếu không, với thân phận người phàm, em sẽ không chịu nổi trời phạt đâu.”
12
Trời đã tối, điện thoại tôi bị Quỷ Quỷ gọi đến cạn pin, tắt nguồn.
Lưu Minh Tử đứng lên, bất ngờ xoa đầu tôi: “Để tôi đưa em về.”
Vừa bước ra khỏi phòng làm việc, Quỷ Quỷ không biết từ đâu lao đến, nhanh đến mức cánh hoa trên tay còn rơi vài cánh.
Anh cảnh giác nhìn chằm chằm Lưu Minh Tử trên bậc thang:
“Tôi cảnh cáo anh, hãy tránh xa em ấy ra!”
Tôi chưa hiểu gì, vừa nhìn hoa vừa kéo tay áo anh:
“Ơ… thầy ấy là giáo viên của em mà……”
“Đi thôi đi thôi, nãy giờ em lơ đãng trong giờ học, thầy chỉ gọi em lại trò chuyện thôi.”
Quỷ Quỷ: “Anh ta không phải người tốt đâu.”
[Quỷ sai đã nói với tôi rồi, anh ta chính là tiểu Diêm Vương…]
[Tiểu Diêm Vương gì chứ?]
“Anh ta đã nói gì với em?”
[Rốt cuộc anh ta muốn làm gì!]
[Không phải anh ta đã phát hiện ra điều bất thường ở em, muốn ra tay với em chứ!]
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy Lưu Minh Tử vẫn đứng nguyên tại chỗ, tôi như quên mất điều gì đó, chỉ nhớ về đóa bỉ ngạn rực rỡ ấy.
Tôi nghe thấy tiếng lòng của Quỷ Quỷ.
Có lẽ tôi chẳng còn nhiều thời gian nữa. Đáng lẽ tôi phải sợ hãi, hoang mang, bi thương, nhưng Quỷ Quỷ đã cùng tôi làm hết thảy những việc hạnh phúc nhất của tình nhân.
Cùng nhau hẹn hò, cùng nhau xem phim, cùng cảm nhận gió núi tự nhiên, cùng tắm dưới cơn mưa lãng mạn nhất, cùng ngắm pháo hoa rực rỡ nhất…
Trong vòng tay nóng bỏng của anh, tôi cảm nhận được tình yêu cuồn cuộn như thủy triều, như cuồng phong…
Chúng tôi làm những việc vui vẻ nhất, ôm nhau khắng khít, anh si ngốc nhìn tôi.
[Vì em, tôi gieo xuống dấu ấn của tình yêu. Cho dù chấp niệm cuối cùng không hóa giải được, thì lần này tôi vẫn có thể tìm thấy em ở âm phủ]
Tôi biết rõ ngày mình phải chết, vào một buổi chiều gió mát trời quang.
Quỷ Quỷ bị bệnh tật dày vò, đã nằm trong bệnh viện từ lâu. Hôm ấy, sau khi tan học, tôi muốn đi gặp anh lần cuối.
Lẽ ra anh ấy phải ở trong bệnh viện, nhưng lúc này lại đứng bên kia đường, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tôi nhìn con đường trước mặt, trong đầu bỗng lóe lên vô số hình ảnh.
Tôi đã nhìn thấy kết cục của mình.
“Bíp” Một chiếc xe tải mất lái lao tới, Quỷ Quỷ cũng bất ngờ lao ra, tôi bị một lực mạnh hất văng.
“Bíp bíp”
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên khắp nơi, tôi ngã xuống đất. Khoảnh khắc cuối cùng, Quỷ Quỷ lao tới, bị xe tải hất bay, cuối cùng ngã gục trên mặt đường.
Tôi lảo đảo chạy tới, anh chạm vào mặt tôi, mỉm cười: “Ngoan ngoan…”
[Chấp niệm của em là muốn sống sao?]
Không!
Không phải, không phải… mà là…
“Hứa Thường Thanh!”
Người ta nói, câu chú ngắn nhất thế gian chính là tên của một người.
Anh chưa từng nói với tôi tên mình, nhưng khoảnh khắc ấy, tôi đã nhớ ra.
Tôi nhớ lại tất cả, nhớ lại hôm đó ở văn phòng Lưu Minh Tử nói muốn trả ơn cho tôi, nhớ lại đời đầu tiên tôi và Hứa Thường Thanh yêu nhau.
Bố mẹ tôi rất bận, thường gửi tôi cho nhà hàng xóm trông hộ.
Nhà hàng xóm có một anh trai lớn hơn tôi một chút.
Anh ấy còn nhỏ nhưng đã cực kỳ lạnh lùng, tôi tưởng anh rất ghét tôi. Nhưng sau đó, tôi vô tình nghe thấy mẹ anh hỏi:
“Con không thích Tiểu Bạch à? Em ấy thích chơi với con, sao con lại không để ý đến em?”
Hứa Thường Thanh đáp: “Trong lớp có một thằng mập ngày nào cũng chạy theo Tiểu Mỹ nói chuyện, Tiểu Mỹ thấy phiền.”
“Con trai phải nói ít đi thì con gái mới thích.”
Còn tôi, lúc ấy ngây ngô, chỉ nghe nửa đầu câu, tự động thay mình vào vai thằng mập kia, cứ nghĩ anh Thường Thanh chán ghét tôi.
Sau này lớn hơn một chút, tôi mới hiểu nửa câu sau.
Thì ra, Hứa Thường Thanh không phải không thích tôi, mà là anh đang giả vờ!
Từ nhỏ đã chơi trò lạc mềm buộc chặt với tôi.
Nhưng phải thừa nhận, anh quả thật đã lừa được tôi.
Thời thiếu nữ mới biết rung động, tôi có một sự hướng về và thổn thức khó hiểu đối với kiểu học bá lạnh lùng như anh.
Hơn nữa, anh vừa giả vờ, vừa vụng trộm đối xử tốt với tôi.
Anh chê tôi ngu ngốc, nhưng mỗi lần đều dùng bút đỏ đánh dấu trọng điểm bài học cho tôi đến tận khuya.
Anh chê tôi đi chậm, nhưng mỗi bước đi của anh đều là vừa đi vừa đợi.
Anh chê tôi thấp bé, nhưng mỗi khi có ai đó nói tôi lùn, anh lại dùng chiều cao 1m8 và khí thế 2m8 của mình để ép người ta cúi đầu: “Mày cao lắm sao?”
Anh thích tôi bao lâu, thì tôi thầm mến anh bấy lâu.
Sau đó, bố mẹ hỏi tôi có muốn đi nước ngoài cùng họ không.
Hứa Thường Thanh đứng dưới nhà tôi cả đêm, sáng hôm sau râu ria xồm xoàm xuất hiện trước mặt tôi:
“Em cứ đi đi, anh sẽ chờ em về.”
Đôi mắt anh đỏ hoe, tôi nhìn rất lâu, cuối cùng khẽ kéo tay áo anh:
“Đi nước ngoài thì sẽ chẳng ai che chở cho em nữa.”
“Vậy… trước khi em đi, anh đưa em đăng ký lớp Taekwondo nhé?”
Tôi kéo tay áo anh đến sắp rách:
“Hứa Thường Thanh, anh còn dám nói em ngốc à!”
“Hả?”
“Em không đi nữa. Sau này anh phải tiếp tục che chở cho em, anh có bằng lòng không?”
Hứa Thường Thanh nhìn tôi một cái, quay đầu đi, khóe miệng cong tới tận mang tai:
“Vậy thì anh đành miễn cưỡng đồng ý vậy.”