logo

Chương 2

“Mẹ kiếp! Đợi cháu thay đổi được cái số mệnh rách nát này, cháu nhất định sẽ khiến cả nhà họ Quách tuyệt tự tuyệt tôn, không chừa một ai!”

Cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của bà ngoại từ trên di ảnh, tôi đành ngậm ngùi bò lại vào quan tài nằm nghỉ.

6

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy như thường lệ thì thấy người tôi hơi sốt, cổ họng cũng khản đi. Xem ra, Quách Văn đã về nhà an toàn, chắc chỉ bị dọa một trận trên đường.

Tôi dọn dẹp qua loa rồi ra mở cửa tiệm. Tiệm vật lý trị liệu của bà ngoại tôi nằm ở tầng một một khu chung cư cũ, phía trước có một khoảng sân nhỏ. Bước vào là mấy chiếc giường trị liệu, còn phía sau là không gian sinh hoạt của chúng tôi. Chiếc quan tài của tôi vẫn được khóa kỹ trong phòng ngủ trong cùng, người ngoài không thể nào thấy được.

Cửa vừa mở, bà Vương hàng xóm đã dắt cháu gái sang.

“Doanh Quân à, ăn sáng chưa cháu? Bà gói cho cháu ít sủi cảo này.”

Bà Vương là hàng xóm lâu năm của bà ngoại, cũng là người trông tôi lớn lên. Mấy ngày nay biết tôi từ ngoài trở về, lại còn bị mù giống bà ngoại, bà ấy luôn cảm thấy xót xa, chăm sóc tôi đủ điều.

“Cháu cảm ơn bà.” Tôi vội đón lấy túi sủi cảo, đúng lúc bụng đang réo.

Bên kia, bà Vương đang kéo tay cháu gái, nhưng nghe tiếng giằng co thì có vẻ cô bé không muốn vào.

“Sao thế ạ, em nó không khỏe ạ?”

“Ôi dào, con bé này hôm qua mới theo mẹ nó về. Tự dưng lại đổ bệnh, bác sĩ bảo thần kinh có vấn đề, đêm đến là cứ nói sảng.”

“Đi mấy bệnh viện rồi, uống cả đống thuốc mà chẳng ăn thua.”

“Đêm qua bà ôm nó ngủ, nghe nó nói mớ mà giọng đặc sệt của đàn ông, làm bà sợ dựng cả tóc gáy.”

Bà Vương còn chưa dứt lời, cô bé đã ngồi bệt xuống đất, gào khóc ăn vạ.

“Em gái đừng khóc, chị có gấu bông cho em này.”

Tôi vào nhà lấy ra một con gấu bông nhỏ, ngồi xổm xuống trước mặt cô bé. Cô bé vừa đưa tay ra ôm lấy gấu, tôi liền nhân cơ hội nắm lấy bàn tay phải của cô bé, lần theo đốt ngón giữa tìm đến quỷ huyệt. Một nhịp đập yếu ớt truyền đến từ dưới da.

Quả nhiên là bị ám.

7

“Không sao đâu bà ạ.” Tôi cười trấn an bà Vương, rồi lần vào nhà lấy một que diêm.

Bà ngoại tôi chữa tà ma chủ yếu dựa vào bộ Quỷ Môn Thập Tam Châm do tổ tiên truyền lại, qua nhiều đời đã được cải tiến. Với những ca bị ám thông thường, chỉ cần ba châm là khỏi. Nếu phải dùng đến bảy châm, thì chắc chắn đã gặp phải lệ quỷ. Còn những trường hợp quá bảy châm, cả đời bà cũng chỉ gặp vài lần, khi đó không còn là trị bệnh, mà là cuộc đấu sinh tử bằng tu vi và số mệnh.

Cô bé này tuổi còn nhỏ, thân thể yếu ớt, triệu chứng cũng chưa rõ ràng. Tôi đoán không cần dùng đến kim châm, chỉ bấm huyệt là đủ.

“Nào em gái, nhắm mắt lại, chị chơi với em một trò chơi nhé.”

Nhân lúc con bé nhắm mắt, tôi dùng đầu tròn của que diêm ấn thẳng vào huyệt Quỷ Cung của nó.

Quỷ Môn Thập Tam Châm, châm thứ nhất – Quỷ Cung, chính là huyệt Nhân Trung.

Vừa ấn vào, tôi đã cảm nhận được một vật lạ tròn tròn đang bị giữ lại dưới đầu que diêm.

Cô bé “Á” lên một tiếng, giọng nói lập tức biến đổi: "Đồ con gái vô dụng, đồ sao chổi, đoạn tuyệt hương hỏa của tao…”

Giọng địa phương đặc sệt, hệt như một ông lão bảy, tám mươi tuổi.

Bà Vương đứng cạnh nghe thấy, sắc mặt tái đi: "Là ông, lão già chết bầm! Chết rồi mà còn không tha cho cháu gái tôi! Muốn hương hỏa thì xuống địa ngục mà đòi, tránh xa cháu tôi ra!”

“Không sinh được con trai thì đi chết đi, dìm sông, dìm sông nó đi...”

Cô bé ngẩng đầu, miệng lẩm bẩm không ngớt, nước dãi chảy dài. Bà Vương nghe mà tức đến run người.

Tôi hơi nhấn mạnh que diêm, cô bé liền “Ui da” một tiếng.

“Người đi đường người, quỷ đi đường quỷ. Tranh thủ lúc tôi còn nương tay, mau cút đi!” Tôi gằn giọng.

Con bé liếc xéo tôi, ánh mắt đầy hiểm độc: “Phải mang con nhỏ sao chổi này đi. Tao muốn cháu trai, tao muốn cháu trai...”

Tay trái tôi loé lên, để lộ ba cây kim bạc buộc chỉ đỏ.

“Rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt phải không? Đợi tôi thật sự ra tay, cháu trai của ông có còn ‘của quý’ hay không tôi chẳng dám chắc, nhưng ông thì chắc chắn mất mạng!”

Đôi mắt tròn xoe của cô bé trợn lớn, nhìn chằm chằm vào những cây kim, đồng tử run lên bần bật.

“Sao? Muốn thử không?”

Lực ấn huyệt của tôi mỗi lúc một mạnh. Ba cây kim bạc ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới nắng.

Cuối cùng, con bé “Oẹ” một tiếng, nôn ra một ngụm đờm đặc lẫn máu, rồi như bừng tỉnh, òa khóc nức nở.

“Không sao rồi, không sao rồi.”

Tôi vội thu kim lại, xoa đầu cô bé an ủi, rồi bắt mạch lại ở quỷ huyệt thì không còn thấy nhịp đập bất thường nữa.

Bà Vương ôm chặt lấy cháu, giọng nghẹn ngào: “Tháng trước lão già nhà bà mới mất. Sống đã trọng nam khinh nữ, không ngờ chết rồi vẫn không để cho ai yên.”

“Con gái với con rể bà vốn không định sinh thêm, thế mà ông ta lại định lấy mạng cháu gái mình. Đúng là tạo nghiệt mà.”

Tôi an ủi: “Người chết rồi chỉ còn lại chút tàn niệm thôi ạ. Giờ tan biến hết rồi, sẽ không sao nữa đâu bà.”

Bà Vương cố dúi tiền vào tay tôi, nhưng tôi xua tay: “Bà mang sủi cảo cho cháu rồi, coi như là phí khám bệnh đi ạ.”

Bà Vương mỉm cười, không nài ép nữa, rối rít cảm ơn rồi dắt cháu gái về. Thật ra, bao năm nay bà ngoại chữa bệnh cho hàng xóm, cũng có mấy khi lấy tiền đâu.

8

Vừa tiễn bà Vương đi, tôi liền cảm thấy có điều chẳng lành, vì lại có một vị khách không mời mà đến.

Quả nhiên, một chiếc xe hơi sang trọng hoàn toàn lạc lõng với khu dân cư cũ kỹ nát này từ từ dừng lại trước cửa tiệm nhỏ của tôi.

Lúc người đàn ông đó bước xuống xe, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng trầm trồ của người qua đường. Cũng không trách được tại sao năm xưa, dù mẹ tôi đã gặp qua bao nhiêu công tử nhà giàu, thiếu gia hào môn, vẫn chỉ chọn ông ta. Vẻ ngoài đẹp đẽ đó quả thực là trời ban.

Ông ta vừa xuống xe đã nhanh chóng bước về phía tôi: "Doanh Quân, để cha xem mắt của con.”

Tiếng "cha” này khiến tôi nổi gai ốc. Tôi sống đến hai mươi sáu tuổi, chưa từng gọi một tiếng "cha”, số lần gặp mặt ông ta cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lúc bà ngoại tôi còn sống, ngay cả việc bước chân vào khu này ông ta cũng không dám, huống chi là đến thăm tôi.

“Ông Quách, tôi họ Phùng, tôi không có cha.”

Ông ta dừng lại ngay trước mặt tôi, bàn tay vừa giơ lên lại từ từ hạ xuống.

“Sáng nay cha mới biết chuyện của con và Quách Văn, cha đã dạy dỗ nó một trận rồi. Tối qua nó cũng bị dọa cho khiếp vía, lúc cha ra ngoài nó vẫn còn đang sốt.”

“Chuyện của tôi và Quách Văn? Sao tôi không biết nhỉ?” Tôi ngây thơ mở to mắt: "Đang yên đang lành sao lại sốt chứ? Chẳng lẽ, nửa đêm gặp quỷ sao?”

Quách Danh rõ ràng bị câu nói của tôi làm cho cứng họng, hồi lâu không thốt nên lời. Tôi nhếch mép, hơi nghiêng người hỏi: "Ông Quách, có muốn vào trong ngồi một lát không? Thắp cho người xưa một nén hương?”

Di ảnh của mẹ tôi vẫn còn treo trên tường, như đang ngóng chờ.

Quách Danh không hề nhúc nhích. Một lúc sau, tôi mới nghe thấy ông ta khẽ thở dài.

“Doanh Quân, năm đó là cha có lỗi với mẹ con. Nếu có thể, cha thà rằng mẹ con chưa bao giờ gặp cha.”

Nói nghe hay thật đấy, tôi nhếch môi: "Nếu bà ấy chưa bao giờ gặp ông, thì nhà họ Quách của các người bây giờ, e là đang đi ăn xin ngoài đường rồi.”

9

Tôi không hề nói quá. Năm đó mẹ tôi vô cùng nổi tiếng, biết bao gia tộc giàu có đã chi cả núi tiền chỉ để được bà ấy để mắt tới. Từ trước đến nay, chốn danh lợi cũng chính là chiến trường. Ngoài những mưu mô lừa lọc bề mặt, thì sau lưng còn có thủ đoạn âm hiểm nào mà không có?

Một gia tộc có thể mời được một Vu Chúc chính thống về trấn trạch, còn hữu dụng hơn cả thờ cúng thần tiên.

Mẹ tôi có lẽ cũng bị sự phồn hoa làm mờ mắt. Lăn lộn bên ngoài bao nhiêu năm, bà ấy chẳng hề để mắt đến một cậu ấm giàu có nào, lại đâm đầu vào một kẻ tay trắng trà trộn vào các bữa tiệc của giới thượng lưu, đi khắp nơi phát danh thiếp.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần