Trước mặt họ trải một bản vẽ kiến trúc, tên khu chung cư được ghi chú trên bản vẽ, chính là khu chung cư có ngôi nhà ma mà tôi đã mua.
"Thí chủ yên tâm." Giọng tên đeo mặt nạ khàn khàn, dường như đã qua xử lý đặc biệt.
"Tuy trận pháp trước đó đã mất hiệu lực, nhưng may mà tôi làm ra chiếc bát Kapala này. Chỉ cần đặt bát Kapala phối hợp với trận pháp ở ngay chính giữa dự án, phong thủy sẽ được đảm bảo tuyệt đối, không xảy ra bất cứ sự cố nào."
"Nhưng mà... hồn phách trong cái bát này..."
Người đàn ông trung niên có vẻ rất sợ hãi, do dự không quyết.
"Đây là vật trấn yểm mạnh nhất, được luyện từ oán hồn của người chết oan, khả năng trấn áp địa khí rất tốt. Ông làm chuyện lớn, vài mạng người đâu đáng để bận tâm.”
Người đàn ông trung niên cuối cùng cũng hạ quyết tâm, rút ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho tên đeo mặt nạ, rồi chìa tay ra, muốn bắt tay với đối phương.
Kẻ đeo mặt nạ tháo găng tay, để lộ bàn tay phải. Trên tay hắn, chính là chiếc nhẫn cóc vàng đó.
Mọi thứ đã khớp hoàn toàn.
"Bây giờ có thể xác định, người đàn ông trung niên kia chắc chắn là chủ đầu tư của khu chung cư đó, chúng ta phải bắt ông ta về.”
"Lúc nãy thẩm vấn, những kẻ vây bắt em chính là do tên chủ đầu tư này thuê đến, mục đích là bịt miệng em. Nhưng không ngờ em biết thuật pháp ngoài phong thủy, trong tay lại có bùa hộ mệnh, nên mới thất bại.”
"Hơn nữa, bọn chúng không biết mình bị hạ bùa cấm nói. Với cáo buộc thuê người giết người, chúng ta hoàn toàn có thể bắt giữ ông ta.”
10.
Chúng tôi đang nói chuyện, đột nhiên gương đồng rung lên bần bật.
Khí đen trong gương cuộn trào điên cuồng, dường như muốn phá vỡ sự giam cầm của bùa chú.
Đại sư huynh phản ứng lại, nhanh chóng bắt quyết trấn áp, nhưng hình ảnh trong gương đồng đã bắt đầu vặn vẹo.
“Không ổn rồi!”
Sắc mặt đại sư huynh thay đổi.
"Kẻ thi chú đã phát hiện chú thuật được hóa giải, hắn đang gọi phách này trở về!”
Miệng anh ấy niệm nhanh chú ngữ, nhưng khí đen đã phá vỡ sự giam cầm của bùa chú, xuyên thẳng qua tường bay đi.
"Đuổi theo!"
Đại sư huynh lập tức lao ra cửa.
"Bây giờ đuổi theo vẫn còn kịp!"
Chúng tôi chạy thục mạng ra đại sảnh, Tần Nguyên vẫn đang ngồi đó nghịch điện thoại.
"Đưa chìa khóa đây!"
Tôi chìa tay về phía Tần Nguyên. Anh ta ngơ ngác nhìn tôi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy vậy, tôi lao tới tự lấy luôn.
"Ấy ấy ấy! Đừng thò tay vào… đũng quần tôi chứ!”
Mặt Tần Nguyên lập tức đỏ bừng.
Tôi chẳng buồn để ý, vớ lấy chìa khóa rồi chạy như bay ra chiếc siêu xe đậu ngoài cửa. Tôi ngồi vào ghế phụ, đại sư huynh đạp ga phóng ra khỏi đồn cảnh sát.
Thành phố về đêm chìm trong làn sương mỏng. Khói đen lượn lờ trên không trung, bay về hướng đông thành phố.
Đại sư huynh tập trung lái xe, còn tôi nhìn chằm chằm vào la bàn. Kim chỉ nam xoay một hồi, cuối cùng dừng lại, hướng thẳng về khu chung cư có căn nhà ma.
"Hiện giờ, cả khu chung cư đều nằm trong phạm vi của trận tụ âm.”
Đại sư huynh ném cho tôi một cái bộ đàm.
"Liên hệ với lão Hà, bảo họ phối hợp hành động với chúng ta!"
Tôi liên lạc với lão Hà, bảo ông ấy dựa theo manh mối thẩm vấn, ra lệnh bắt giữ chủ đầu tư và xuất phát ngay lập tức.
Vài phút sau, xe lao thẳng vào khu chung cư. Giờ đang là lúc vừa tan tầm, đèn bếp của nhiều căn hộ vẫn còn sáng.
Khói đen bay thẳng xuống lòng đất khu chung cư.
"Ở bãi đỗ xe!"
Đại sư huynh lái xe tăng tốc lao thẳng xuống bãi đỗ xe. La bàn trong tay tôi ngừng xoay, chỉ cố định về một hướng.
"Ngay phía trước."
Đại sư huynh đột ngột phanh gấp. Đầu tôi suýt thì va vào kính chắn gió phía trước.
Trên mặt la bàn, kim chỉ nam đang rung lắc dữ dội.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, một cánh cổng sắt rỉ sét đang khép hờ. Dưới pháp nhãn, tôi nhìn thấy qua khe cửa hắt ra ánh sáng màu xanh quỷ dị - đặc trưng của trận tụ âm.
Chúng tôi bước xuống xe và tiến lại gần. Vừa đẩy cửa ra, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Trước mắt chúng tôi, trận tụ âm ở giữa mật thất đang vận hành. Bảy đạo bùa chú đỏ như máu đang chậm rãi xoay quanh trận pháp.
Người đàn ông đeo mặt nạ kịch Nuo đứng ngay tại tâm trận. Thấy chúng tôi xuất hiện, hắn nhếch mép cười lạnh: "Quả nhiên mấy người sẽ đến.”
Ngay lập tức, hắn vung tay ném ra ba lá bùa vàng. Giấy bùa tự bốc cháy thành quả cầu lửa giữa không trung, lao thẳng về phía tôi và đại sư huynh.
"Tránh ra!”
Đại sư huynh hét lớn, ống tay áo phất mạnh, tung ra hai sợi dây mực. Dây mực đan thành tấm lưới dày đặc, chặn đứng các quả cầu lửa đang ập tới.
Tôi nhân lúc đó lao sang bên phải, tìm cơ hội đánh lén.
Tên đeo mặt nạ để ý thấy, phát ra tiếng cười quái dị khiến người ta lạnh sống lưng. Hắn đưa một ngón tay chỉ về phía tôi. Ngay lập tức, sau lưng hắn trào ra một luồng sương đen, ngưng tụ thành hình dáng một nữ quỷ. Nữ quỷ gào thét lao về phía tôi, bàn tay trái thối rữa đâm thẳng vào cổ tôi.
Nữ quỷ hung tợn, mà đại sư huynh còn đang đấu pháp với tên đeo mặt nạ, hoàn toàn không rảnh tay bảo vệ tôi.
Xem ra, không liều mạng thì không xong.
Tôi rút con dao nhỏ, rạch vào lòng bàn tay. Lưỡi dao dính máu vẽ ra sắc lệnh giữa không trung.
"Đi!"
Tôi hét lớn một tiếng, sắc lệnh bay về phía nữ quỷ.
Vừa chạm vào tia máu, nữ quỷ lập tức khựng lại, gào lên thảm thiết rồi liều mạng tránh né, không còn tâm trí tiếp tục tấn công tôi.
Đúng lúc đó, toàn bộ đèn khẩn cấp dưới tầng hầm bị áp suất của trận pháp làm nổ tung. Mảnh kính vỡ bay tứ tung, đại sư huynh cắn rách đầu lưỡi rồi phun ra một ngụm máu.
Giọt máu giữa không trung lập tức ngưng kết thành tám đồng tiền đỏ rực, từng đồng tiền được nối với nhau bằng sợi tơ máu. Sợi xích được tạo bởi tiền đồng quấn lấy tên đeo mặt nạ, nhấc bổng cả người hắn lên không trung.
"Chính là lúc này! Hứa Lương, mau phá hủy mắt trận đi!"
Tôi không dám chần chừ, lập tức lao đến. Vừa định lấy bùa nổ để phá mắt trận thì---
"Tôi khuyên mấy người đừng hành động thiếu suy nghĩ."
Tên đeo mặt nạ bật ra tiếng cười điên loạn: "Bây giờ, kết cấu khung thép của cả tòa nhà đều là vật dẫn của trận pháp. Mấy người dám phá trận, cả tòa nhà sẽ sập xuống!"
Đèn khẩn cấp chập chờn, lúc sáng lúc tối.
Lá bùa lơ lửng trên trận pháp, nhưng tôi chần chừ mãi không dám phát lệnh.
Tôi có thể nhìn thấy những hồn phách đang lưu chuyển trong bùa chú, bảy đốm sáng đang đau đớn giãy giụa.
Đó là bảy người chết trước đó.
Đại sư huynh hét lớn: "Hắn dùng cốt thép làm xương trận, cưỡng ép phá trận sẽ gây ra phản ứng dây chuyền. Cả khu chung cư sẽ biến thành đống đổ nát. Mặc kệ trận pháp, bắt tên đeo mặt nạ trước đã!"
Tôi chạy đến bên cạnh đại sư huynh, hộ pháp cho anh ấy.
Nhưng đúng lúc đó, tầng hầm bỗng rung chuyển dữ dội. Hai cánh tay tên đeo mặt nạ bỗng dài ra dị dạng. Hắn dùng tay không cắm vào cột chịu lực, lôi ra một nắm cốt thép dính đầy bùa chú.
Hắn ném cốt thép về phía trận pháp. Những thanh thép như rắn sống quấn lấy chuỗi tiền đồng của đại sư huynh. Tiền đồng văng xuống đất, biến thành vệt máu đỏ tươi.
Lợi dụng khoảnh khắc trận pháp của đại sư huynh mất hiệu lực, tên đeo mặt nạ lộn người nhảy lên ống thông gió.
"Đứng lại!”
Đại sư huynh gầm lên, phá tan đám cốt thép đang vây hãm mình, quần áo anh ấy đã nhuốm đầy máu tươi.
Đáng tiếc, tên đeo mặt nạ đã trốn thoát, chỉ để lại tiếng cười điên loạn vang vọng trong mật thất: "Cứ từ từ mà ngắm nhìn thảm trạng vĩnh viễn không được siêu sinh của những hồn phách này đi!"
11.
Tên đeo mặt nạ bỏ trốn, để lại hiện trường bừa bộn.