logo

5

“Mẹ… rốt cuộc… có chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Tôi nhìn gương mặt ấy — có đến bảy phần là bản sao của tôi thuở trẻ — tim tôi, dù sắt đá, cũng mềm ra một khúc.

Tôi đưa nó vào trong, đóng cửa tiệm, pha một ấm trà nóng.

Trong mùi hương dịu dàng của trà Long Tỉnh, tôi lần đầu tiên kể hết tất cả.

Từ chiếc hộp gỗ đỏ ba tôi để lại, đến màn chia tài sản nhục nhã của Trần Kiến Quân, cho đến những trò mèo thối tha giữa ông ta và Trương Nhã.

Trần Tĩnh lặng im lắng nghe, nước mắt rơi dài, không nói một lời.

Nó từng nghĩ mình sống trong gia đình “kiểu mẫu” — ba thành đạt, mẹ hiền hậu.

Ai ngờ, sau bức tranh hạnh phúc ấy là ba mươi năm mẹ nó bị mài mòn bởi hy sinh và cam chịu.

“Mẹ, con xin lỗi…”

Nó bật khóc, nắm tay tôi, từng giọt nước mắt nóng rực rơi xuống mu bàn tay tôi.

“Con không biết gì cả. Khi mẹ cần con nhất, con lại quay lưng.”

Tôi vỗ nhẹ lên tay nó, lòng tôi cay mà dịu.

Tôi không rõ nó thật sự tỉnh ngộ hay chỉ xúc động nhất thời.

Nhưng ít nhất lúc này, tôi không còn một mình.

Sau khi bị cảnh sát “mời về đồn”, Trần Kiến Quân chính thức thành trò cười trong giới bạn bè.

Không ai rảnh hơi chứa chấp một ông già gây rối ngoài quán trà của vợ cũ.

Mất nhà, mất xe, cuộc sống rơi tự do như thị trường chứng khoán rớt sàn.

Tuy nhiên, ông ta vẫn bám víu vào một tia hy vọng cuối cùng:

Khoản “lương hưu thần thánh” hơn mười ngàn mỗi tháng mà ông ta vẫn lấy làm kiêu hãnh.

Không ít lần, ông ta từng vỗ n.g.ự.c nói với đám bạn còn dám nghe điện thoại của mình:

“Không có con đàn bà đó, tôi vẫn sống khỏe! Tiền hưu tôi dư xài cả đời!”

Ngày dọn ra khỏi biệt thự, ông ta và Trần Hạo lê xác vào một căn hộ thuê cũ kỹ.

Việc đầu tiên sau khi đặt m.ô.n.g xuống ghế: đi ngân hàng kiểm tra tài khoản.

Trần Kiến Quân đưa thẻ, nhập mã.

Nhân viên giao dịch nhìn màn hình, lịch sự báo:

“Xin lỗi anh, tài khoản của anh đang bị phong tỏa, không thể thực hiện giao dịch.”

Ông ta tái mặt:

“Phong tỏa? Tài khoản lương hưu của tôi! Các người dựa vào cái gì?!”

Sự ồn ào khiến quản lý phải ra mặt, mời ông ta vào phòng riêng.

Sau khi tra hệ thống xong, quản lý nhìn ông ta, giọng nhỏ nhẹ mà như đập vào mặt bằng búa tạ:

“Anh Trần, tài khoản này không phải tài khoản lương hưu nhà nước.”

“Đây là gói bảo hiểm hưu trí thương mại cao cấp, do Tập đoàn Chấn Hùng — công ty của ba vợ anh trước đây — mua cho hơn hai mươi năm trước.”

“Người đứng tên hợp đồng bảo hiểm là cô Lâm Vãn.”

“Người thụ hưởng… cũng là cô Lâm Vãn.”

“Cô ấy vừa gửi yêu cầu dừng chi trả vào tuần trước, và chúng tôi đã thực hiện đúng thủ tục pháp lý.”

Trần Kiến Quân mặt tái hơn xác ướp, thân thể đổ phịch xuống ghế như bị rút hết sinh khí.

Hóa ra cái ông ta hãnh diện gọi là “nồi cơm sắt” tuổi già, thật ra chỉ là cái vé ăn chực do ba vợ phát cho, và đã bị thu hồi.

Ông ta giờ chẳng khác gì thằng hề trong rạp xiếc bị giật mất quần — mất sạch cả thể diện lẫn chỗ dựa.

Chiều hôm ấy…

Cảnh tượng trong đoạn mở đầu — cuối cùng cũng xảy ra.

Trần Kiến Quân và Trần Hạo, hai cha con rũ rượi như hai hồn ma, lết đến trước cửa quán trà “Vãn Tình Tiểu Trúc.”

Không dám vào.

Không còn mặt mũi.

Nhân viên báo lại, tôi chỉ im lặng đứng sau lớp kính, nhìn ra ngoài.

Trần Kiến Quân lúc này tóc bạc, lưng còng, mặt nhăn như vỏ mít khô, chẳng còn chút tàn dư của người đàn ông từng ngạo mạn mắng tôi là “ăn bám”.

Ông ta nhìn tôi, mắt đỏ hoe, giọng run rẩy:

“Vãn Vãn… ở nhà… hết gạo rồi…”

“Thẻ… bị phong tỏa hết rồi…”

Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt đã quen suốt ba thập kỷ ấy.

Từng chữ, từng chữ, tôi ném trả lại ông ta như đinh đóng cột:

“Anh chẳng từng nói, anh đã nuôi tôi ba mươi năm, vậy là đủ nghĩa rồi sao?”

“Giờ tôi trả lại anh hết — cả vốn lẫn lời.”

“Từ nay về sau, Trần Kiến Quân, chúng ta một xu cũng không nợ nhau.”

Vừa dứt lời, Trần Kiến Quân run rẩy như gãy cẳng, suýt nữa đứng không nổi.

Ngay lúc đó, một chiếc taxi trờ tới, phanh lại bên vỉa hè.

Trương Nhã bước xuống, trang điểm kỹ càng, váy áo chải chuốt, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy cha con họ Trần lại toát ra một chữ "ghê" rõ mười mươi.

Cô ta không thèm đến gần, chỉ nhấc điện thoại lên gọi như gọi shipper, mắt nhìn Trần Kiến Quân đầy khinh bỉ.

Tôi thấy ông ta run bần bật bắt máy, lí nhí mấy câu, rồi… "tút tút" — bị cúp ngang thẳng mặt.

Trương Nhã không nói không rằng, quay ngoắt lên xe, tài xế giẫm ga, phóng đi như chạy trốn đống nợ, không thèm ngoái lại dù chỉ một lần.

Nghe nói sau cú điện thoại đó, khi chắc chắn Trần Kiến Quân đã chính thức trắng tay, Trương Nhã không chỉ cao chạy xa bay, mà còn vét nốt mấy đồng tiền lẻ ông ta giấu dưới đệm — rồi lặn không sủi tăm.

Trần Kiến Quân: từ “trụ cột gia đình” biến thành lão già trắng tay, bị cả xã hội ghẻ lạnh.

Ngay lúc ông ta vừa chạm đáy tuyệt vọng, một chiếc xe tải nhỏ của công ty chuyển nhà dừng trước quán trà.

Thùng xe mở ra, người bước xuống là Trần Tĩnh.

Không hề e dè, không chút do dự, nó ra dáng đại tiểu thư của “Vãn Tình Tiểu Trúc”, chỉ đạo nhân viên chuyển từng thùng hành lý vào khu lưu trú phía sau.

Rồi, nó bước thẳng đến trước mặt Trần Kiến Quân.

“Bố. Con dọn ra ngoài, chuyển về sống với mẹ.”

Giọng điệu không cao, nhưng lạnh như lưỡi d.a.o sắc lẻm.

“Từ giờ, giữa con và bố — không còn quan hệ cha con gì hết.”

Câu nói ấy như búa tạ đập thẳng vào xương sống, bẻ gãy luôn cái cột tự tôn cuối cùng mà Trần Kiến Quân cố giữ.

Ông ta khụy xuống như bao gạo mục, hai chân mềm oặt, ngồi bệt dưới đất như kẻ ăn mày bị đuổi khỏi đình làng.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần