Mẹ chồng luôn thích khóa trái cửa mỗi khi tôi đưa con gái đi dạo.
Lần nào chúng tôi cũng phải đứng ngoài cửa chờ bà mở cửa.
Lần đầu là nửa tiếng, lần thứ hai 1 tiếng, lần thứ ba 2 tiếng…
Lần nào mẹ chồng cũng nói là do mình hay quên, lần sau nhất định sẽ chú ý, nhưng lần sau vẫn chứng nào tật nấy.
Cho đến khi tôi và con gái bị khóa ngoài cửa một lần nữa, tôi lớn tiếng gọi thợ mở khóa đến, trước ánh mắt tò mò của hàng xóm xung quanh, tôi bật khóc nức nở:
"Tuy việc xấu trong nhà không thể truyền ra, nhưng mẹ chồng tôi làm ra loại chuyện tằng tịu với người khác thế này, thân là con dâu, làm sao tôi có thể để bà ấy tiếp tục sa đọa được?"
1.
Lúc đang đi dạo trong khu chung cư, con gái tôi bỗng nhiên đói bụng đòi b//ú, nhìn dòng người qua lại tản bộ, tôi đành đẩy con về nhà.
Đến cửa nhà, tôi lấy chìa khóa ra mở thì thấy không vặn được, lòng tôi chợt chùng xuống.
Mẹ chồng lại khóa trái cửa rồi.
Tôi thở dài một tiếng, vừa gõ cửa vừa gọi điện thoại một cách thành thạo, nhưng không có ai trả lời.
Lúc này con gái tôi đã đói đến mức không chịu được nên bắt đầu quấy khóc, tôi đành bế con lên dỗ dành.
"Điềm Điềm ngoan nào, mẹ cho con b//ú ngay đây..."
Đồng thời, tôi gõ cửa mạnh hơn.
"Mẹ ơi? Mẹ! Mở cửa đi, Điềm Điềm đói rồi muốn uống sữa!"
Tôi gọi liền mấy phút, cổ họng bắt đầu hơi khàn nhưng bên trong vẫn hoàn toàn im lặng, người đáp lại tôi trước tiên lại là tiếng khóc của con gái.
"Oa oa oa oa....."
Tiếng khóc vang vọng trong hành lang, con bé đã không thể chờ đợi để được uống sữa nữa rồi.
"Điềm Điềm ngoan, đừng khóc… đừng khóc, có mẹ đây rồi..."
Nhìn khuôn mặt đỏ gay vì khóc của con gái, tôi hoảng hốt gọi cho chồng là Chu Thành:
"Alo chồng à? Anh gọi cho mẹ đi, bà ấy lại khóa trái cửa rồi, cũng không nghe điện thoại của em..."
Chu Thành tỏ vẻ không kiên nhẫn:
"Bà ấy không nghe thì anh biết làm sao? Em gọi không nghe thì anh gọi bà ấy nghe à? Cửa khóa trái rồi thì em đợi đi, gọi cho anh có ích gì?!"
"Không có việc gì thì cúp máy đây, bên em ồn ào chec đi được!"
Sau đó là tiếng "tút tút tút" báo máy bận.
Tôi siết chặt điện thoại, một cơn giận dữ trào lên cổ họng.
Một lát sau tôi lại gọi đi, gọi liền ba cuộc mới kết nối được:
"Em lại làm gì nữa? Anh nói rồi, anh có gọi cũng vô ích..."
"Sao lại vô ích được hả?!"
Tôi gầm lên một tiếng.
"Lần nào cũng là bà ấy nghe điện thoại của anh rồi mới chịu mở cửa còn gì?"
Chu Thành im lặng.
Tôi hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại:
"Điềm Điềm đói quá đòi b//ú, con cứ khóc mãi không ngừng, bây giờ em không vào được nhà, mẹ anh thì không nghe điện thoại cũng không chịu mở cửa, anh nói em phải làm sao đây? Để em cho con b//ú ở hành lang sao?"
Nhà tôi ở lầu hai, gần cầu thang bộ, có thể nói là đường đi bắt buộc của cư dân lên xuống.
Chu Thành cũng nghĩ đến điểm này, yếu ớt nói:
"Anh biết rồi, để anh gọi cho mẹ."
Cúp máy xong, con gái tôi lại khóc to hơn, thậm chí bắt đầu ho sặc sụa.
Nhìn cánh cửa đóng chặt, tôi quay đầu hốt hoảng gõ cửa hai nhà hàng xóm, nhưng mấy phút trôi qua cũng không có ai mở cửa.
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, một nhà hàng xóm ban ngày đi làm không có ai ở nhà, nhà kia thì đã về quê từ mấy hôm trước rồi.
Mẹ chồng vẫn không chịu mở cửa, ngay cả điện thoại của Chu Thành cũng không gọi được nữa.
Tôi vã mồ hôi hột vì lo lắng, còn tiếng khóc của con gái nghe thật thê thảm và đáng thương.
Tôi không biết chờ mẹ chồng mở cửa để cho con b//ú sẽ còn mất bao lâu nữa, Điềm Điềm không chờ được và tôi cũng vậy.
Tiếng con khóc như dao cắt vào tim tôi, đau buốt.
Vì quá đói, con bé liên tục rúc vào ngực tôi.
Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, tôi ngồi xổm vào góc khuất của camera giám sát, dứt khoát vén áo lên.
Điềm Điềm b//ú liên tục cho đến khi no bụng, rồi lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Tôi vừa cho con b//ú xong và dỗ con ngủ rồi đặt vào xe đẩy thì cửa đã mở.
2.
Mẹ chồng tóc tai rối bù, trông như vừa mới ngủ dậy:
"Ôi chao Ngọc Dao à, xin lỗi con, mẹ ngủ trưa, ngủ say quá nên không nghe thấy, con mau vào đi!"
Tôi lạnh mặt bế con gái đặt lên giường trẻ con, rồi đóng cửa lại.
Làm xong tất cả, cuối cùng tôi không kìm được mà gầm lên:
"Mẹ, con đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng khóa cửa, đừng khóa cửa!"
Mẹ chồng giật mình hoảng sợ.
Tính tôi vốn rất tốt, kết hôn với Chu Thành gần 2 năm mà chưa bao giờ to tiếng trước mặt mẹ chồng, luôn tỏ ra rất tôn trọng bà.
Mẹ chồng ngây người một lúc, có vẻ không phục:
"Mẹ biết mà, nhưng tính mẹ hay quên, cứ quên mở cửa, ôi giời già rồi là thế mà, tai cũng không còn tốt nữa..."
"Thế thì mẹ đừng khóa trái cửa! Không khóa thì không cần phải mở nữa đúng không? Mẹ có biết không, Điềm Điềm vừa nãy đói sữa, khóc ngoài cửa dữ dội đến mức nào không! Mỗi lần mẹ khóa trái cửa, người phải chịu tôi đều là con và Điềm Điềm!"
"Mẹ đã biết mình hay quên, tai cũng không tốt, còn khóa cửa làm gì chứ? Không khóa trái thì chẳng lẽ sẽ chec người sao?"
Mẹ chồng trợn tròn mắt, mấy lần định mở miệng nói rồi lại thôi.
Tôi uống 3 cốc nước lớn mới tạm thời bình tĩnh lại.
"Mẹ, con không có yêu cầu gì khác với mẹ, chỉ một điểm này thôi."
"Mỗi ngày con đều phải đưa Điềm Điềm ra ngoài đi dạo, mẹ đừng khóa cửa, hoặc là đừng khóa cửa trước khi chúng con về, chỉ một tiếng thôi, được không?"
Mẹ chồng cúi đầu không nói, một lúc lâu sau mới run rẩy đi về phía ghế sofa.
"Được, mẹ nghe lời con, mẹ cũng biết mình già rồi, vô dụng, muốn giúp đỡ các con mà ngược lại còn làm vướng chân vướng tay, mẹ vô dụng, người như mẹ chi bằng chec sớm đi cho rồi!"
Nói rồi bà quay lưng đi lau nước mắt.
Nhìn tấm lưng còng của bà, tôi không khỏi nhớ đến mẹ ruột của mình, ngay lập tức mềm lòng.
"Mẹ, mẹ biết con không có ý đó mà, mẹ đã giúp chúng con rất nhiều, chỉ là chúng ta có chút bất đồng trong chuyện khóa cửa thôi, nhưng con nghĩ không khóa trái cửa không phải là chuyện khó khăn gì, con và Điềm Điềm ở nhà thì mẹ khóa kiểu gì cũng được..."
Mẹ chồng ngoảnh mặt đi không thèm nhìn tôi.
Sau khi an ủi mãi, bà lại khóc lóc hứa hẹn:
"Ngọc Dao, con yên tâm, từ nay về sau, mẹ nghe lời con hết!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng mọi chuyện đã được giải quyết, nào ngờ buổi tối khi tôi tắm xong đi ra, Chu Thành lại vội vã kéo tôi vào phòng ngủ:
"Trần Ngọc Dao, em có cần phải làm quá lên không? Mẹ chỉ khóa cửa một chút thôi, em nói những lời khó nghe như vậy để giày xéo mẹ à!"
Giày xéo?
Tôi thực sự không hiểu gì cả.
"Em đã nói gì chứ..."
"Nói gì thì chính em tự biết!"
Chu Thành giận dữ:
"Em mắng bà ấy vừa già vừa điếc, còn bảo bà ấy mau chec đi, đó là lời con dâu nên nói với mẹ chồng sao?"
3.
Tôi tối sầm mặt mũi suýt ngất xỉu.
"Em thừa nhận trong lúc nóng giận có thái độ không tốt, nhưng em chưa từng nói những lời đó, anh đừng có vu khống cho em, không tin thì đi hỏi mẹ anh đi!"
"Hỏi mẹ anh?"
Chu Thành cười khẩy.
"Em còn dám bảo anh đi hỏi, là bà ấy nói với anh thế đấy! Một chuyện nhỏ mà lại làm ầm ĩ lên như thế, cho dù em không nói những lời đó thì em cũng thừa nhận đã lớn tiếng với bà ấy, trước đây sao anh không phát hiện ra em lại hay chấp nhặt như vậy nhỉ?!"
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, là mẹ chồng đã đi mách tội với Chu Thành, không chỉ mách mà còn là thêm mắm dặm muối!
Hóa ra tất cả những sự tự kiểm điểm, lời hứa ban ngày đều là giả dối!
Nghĩ đến đây, tôi nổi trận lôi đình:
"Tôi nói cho anh biết, tôi không hề nói những lời đó, còn mẹ anh, lần đầu tiên khóa trái cửa nhốt tôi và Điềm Điềm ngoài cửa là chuyện nhỏ, nhưng hai lần, ba lần, bốn lần thì không phải nữa! Đặc biệt là hôm nay Điềm Điềm đói khóc, chỉ cần liên quan đến con gái tôi thì càng không thể là chuyện nhỏ!”
"Mẹ anh làm chuyện này bao nhiêu lần rồi, tự anh biết!"
Chu Thành im lặng.
Lần đầu tiên bị mẹ chồng khóa trái cửa nhốt ngoài, tôi rất thắc mắc.
Tự dưng khóa trái cửa làm gì? Hơn nữa mẹ chồng đến nhà tôi được hai tháng rồi, chưa từng có thói quen này.
Tôi gõ cửa không được, mấy phút sau liền bắt đầu gọi điện cho mẹ chồng, gọi hai cuộc, tôi còn nghe mơ hồ tiếng chuông điện thoại reo trong nhà nhưng không ai nhấc máy.
Hai mươi phút trôi qua, tôi từ thắc mắc chuyển sang lo lắng.
Không mở cửa, không trả lời điện thoại, lẽ nào là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?
Tiếng gõ cửa dần dồn dập, tôi không khỏi nâng cao giọng, lo lắng hét lên:
"Mẹ ơi? Mẹ làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra không? Mẹ, mẹ nói gì đi!"
Thấy vẫn không có ai trả lời, tôi sợ hãi đến mức tay run lên:
"Mẹ, mẹ đừng sợ! Con gọi ngay cho ban quản lý, báo cảnh sát cứu..."
Ai ngờ lời còn chưa nói xong, cánh cửa "két" một tiếng mở ra, mẹ chồng đứng đó cực kỳ khỏe mạnh:
"Báo cảnh sát gì chứ, mẹ không sao!"
Khoảnh khắc đó, tôi không biết nên cười hay nên khóc.
"Vậy sao mẹ không mở cửa cho con, gọi mẹ cũng không thưa, điện thoại cũng không nghe, con còn tưởng mẹ xảy ra chuyện..."
Mẹ chồng có vẻ ngượng ngùng, nói rằng mình bị đau bụng đi ngoài, không mang điện thoại vào nhà vệ sinh.
Nhìn chiếc điện thoại đặt trên ghế sofa, tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Thế thì mẹ cũng phải đáp một tiếng chứ, với lại ban ngày ban mặt khóa trái cửa làm gì? Làm con không vào được..."
Mẹ chồng lại giải thích:
"Ai đi vệ sinh mà lại nói to ra chứ, ngại chec đi được..."
"Có lẽ là lúc mẹ quét nhà tiện tay khóa cửa lại, trí nhớ không tốt nên quên mất chuyện con chưa về."
Thế là tôi không nói gì thêm, chỉ nhắc nhở bà sau này đừng khóa cửa, và mẹ chồng cũng liên tục cam đoan.
"Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ nhớ kỹ!"
Kết quả là ngày hôm sau, chuyện tương tự lại xảy ra.
Tôi và con gái phải đợi đúng nửa tiếng, trong thời gian đó tôi gọi bảy tám cuộc điện thoại, gõ cửa đến đỏ cả tay.
Nhưng vẫn không ai trả lời, hơn nữa điện thoại tôi sắp hết pin.
Bất lực, tôi đành gọi cho chồng Chu Thành.
"Chồng ơi, anh rảnh thì gọi cho mẹ đi, em gọi không ai nghe, bà ấy khóa trái cửa, em đưa con đi dạo về không vào được, điện thoại cũng sắp hết pin rồi..."
Chu Thành ngây người một lúc, nhẹ nhàng an ủi:
"Được rồi, em đừng lo, anh gọi cho mẹ ngay, chắc là mẹ ở nhà một mình sợ hãi nên khóa trái cửa rồi quên..."
"Người già mà em, trí nhớ không tốt, em thông cảm cho bà ấy..."
Lời vừa dứt, điện thoại tôi tắt nguồn.
Hết pin.
Tôi đành ngồi xổm xuống vừa dỗ con vừa tiếp tục gõ cửa, cầu mong mẹ chồng có thể nghe thấy.
Cho đến khi chân tôi mỏi nhừ, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.
Nhưng tôi lại nhìn thấy mẹ chồng đang đeo tai nghe chụp đầu dùng để nhảy quảng trường trên cổ.