logo

Chương 7

Lão Trương thấy cao nhân không những không thả mình ra mà còn bắt mình đấu tay đôi với nữ quỷ, bèn dứt khoát quay sang dập đầu bình bịch như gà mổ thóc về phía nữ quỷ.

"Cô nãi nãi ơi, thực sự xin lỗi, kẻ ngu này không biết tốt xấu đã mạo phạm cô, sau này tôi không dám ngủ nhà “hung”, không dám bốc phét nữa, xin cô thả tôi ra đi, ra ngoài rồi ngày nào tôi cũng thắp hương đốt giấy cúng cô ạ, cô nãi nãi..."

Thấy tên này càng nói càng bậy bạ, thậm chí bắt đầu hứa hẹn ra ngoài sẽ lập miếu dựng bia cho Tý Mẫu Sát, thầy Trần tức đến mức hồn xiêu phách lạc, hét vào điện thoại chửi: "Tý Mẫu Sát đã xuất hiện thì bắt buộc phải thấy máu, anh còn không tranh thủ thời gian thì chỉ có đường chết thôi!"

Tôi nghe vậy rùng mình, nhìn cái lỗ thủng to bằng bàn tay trên bụng Tý Mẫu Sát quả nhiên đang lành lại nhanh chóng bằng mắt thường có thể thấy được, lúc này không biết dũng khí đâu ra, tôi chộp lấy tay thầy Trần, nước bọt tung tóe hét vào điện thoại: "Lão Trương, mau nghe lời thầy đi, không "xử" nó là nó "xử" ông đấy!"

Nghe thấy giọng tôi, lão Trương ngẩng phắt đầu lên, lúc này mới nhận ra âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại sau lưng, ông ta lao đến trước điện thoại, nghiến răng nghiến lợi nhìn vào ống kính: "Mẹ kiếp, chúng mày lập hội chơi xỏ tao hả?"

Tôi thấy vết thương trên bụng Tý Mẫu Sát sau lưng ông ta sắp lành hẳn, không màng gì nữa, trừng mắt hét lớn: "Lão Trương chạy mau!"

"Không mở cửa cho bố thì bố mày chạy đi đâu..."

Lời chưa dứt, chỉ nghe "rầm" một tiếng, chiếc ghế cuốn theo luồng gió vỡ tan tành trên lưng lão Trương.

"Đù má!" Lão Trương hừ một tiếng rồi lăn sang bên cạnh, bờ vai trần vạm vỡ chỉ trong nháy mắt đã sưng vù một cục to tướng.

"Phụt." Một ngụm máu lẫn nước bọt phun qua kẽ răng, rơi xuống đất thành vết máu sẫm màu, rõ ràng là lúc nãy đang nói thì bị đập trúng cắn vào lưỡi.

Lão Trương sau khi thấy máu, vẻ sợ hãi ban đầu trong nháy mắt chuyển thành sự giận dữ dữ tợn.

"Mẹ kiếp, đằng nào cũng chết!" Một khí thế quyết tử tràn ra từ tứ chi bách hài của lão Trương, cả người dù đang ngồi xổm cũng toát lên vẻ sừng sững hiên ngang như núi cao vực sâu.

"Lão già kia, vừa rồi ông bảo gì nhỉ, đánh giáp lá cà với nó là giết được nó đúng không?"

Thầy Trần thấy lão Trương bùng lên ý chí chiến đấu, mừng đến nỗi đôi lông mày dài suýt bay lên: "Đúng vậy."

"Được, vậy hôm nay để cho con mụ này xem thế nào là quân thể quyền!"

Lão Trương bật dậy như linh hồ, đá văng một chiếc ghế khác bay tới từ đâu không biết, vừa tiếp đất liền lộn một vòng về phía trước tránh được mảng trần gỗ lớn rơi từ trên đầu xuống, tiếp đó không thèm nhìn tung ngay một cú đấm sấm sét vào cổ Tý Mẫu Sát.

Cả loạt động tác trôi chảy liền mạch, vừa có lực vừa đẹp mắt.

Nhưng đánh trượt rồi.

Ngay khoảnh khắc nắm đấm sắp chạm vào mặt, Tý Mẫu Sát đột ngột biến mất.

"Đằng sau!" Lưu Linh đột nhiên hét lớn.

Chúng tôi nhìn theo tiếng hét, chỉ thấy giữa không trung cách lưng lão Trương một mét, Tý Mẫu Sát lại hiện thân, ngón tay ả vừa móc một cái, lần này thứ bay lên lại là chiếc bàn trà.

Chiếc bàn trà đó tôi từng thấy, làm bằng gỗ thịt nguyên khối, không nặng 200 cân thì cũng phải 150 cân, không ngờ dưới tay Tý Mẫu Sát chỉ là cái móc tay nhẹ nhàng, bay về phía lão Trương như đạn pháo.

May mà ngay khoảnh khắc nghe tiếng Lưu Linh hét, lão Trương đã nhảy sang phải tránh né, bàn trà tuy lớn nhưng không làm anh ta bị thương.

"Lão già, con mụ này biết tốc biến, tôi không tài nào lại gần được!"

"Không sao, dù không đánh trúng thì cứ bám riết lấy nó, có cơ hội thì đánh một cái, không có thì vừa tránh vừa đánh, lâu dần âm khí của nó cũng sẽ cạn sạch!"

"Ông nói thối như rắm chó ấy, đánh kiểu này tôi sợ âm khí nó chưa hết thì sức tôi đã cạn trước rồi!"

Lão Trương nhấc chân tránh được cái chén trà bay từ xa tới, nhưng đầu lại bị cái chao đèn kim loại đập trúng, máu tươi tuôn xối xả.

Nhìn hai bóng người trong màn hình, một kẻ đuổi đánh, một kẻ vừa núp vừa ném đồ, bỗng khiến tôi có cảm giác như đang xem trận solo đường giữa giữa pháp sư và sát thủ trong "Vương Giả Vinh Diệu".

Pháp sư một lòng thả diều, sát thủ một lòng muốn áp sát.

Liên tưởng như vậy, tôi nảy ngay ra một kế.

"Vào bụi cỏ, di chuyển, check map khuất tầm nhìn!" Tôi hét vào điện thoại.

Lão Trương khựng lại một chút, rồi lộ vẻ mặt như vừa được khai sáng, lập tức lộn một vòng núp ra sau ghế sofa.

Điểm mù tầm nhìn ngắn ngủi khiến Tý Mẫu Sát khựng lại giây lát, nhưng chỉ hai giây sau ả đã móc tay về phía ghế sofa, chiếc ghế gỗ nặng trịch giống như bàn trà lúc nãy bay lên không trung nhẹ tựa tờ giấy.

Nhưng sau ghế sofa đã không còn bóng dáng lão Trương.

Tý Mẫu Sát cảm thấy không ổn, vừa định tốc biến lần nữa thì một nắm đấm đã xuyên từ sau lưng qua ngực.

"Mẹ kiếp, mày ném bố mày nữa đi!"

"Móc lốp" thành công, lão Trương đưa tay quệt cái đầu đầy máu, vẻ mặt hung tợn rung mạnh cánh tay, Tý Mẫu Sát toàn thân khói xanh mù mịt, há miệng thét lên, lỗ hổng trên ngực bị cánh tay lão Trương khuấy động lại toác rộng ra, rách thành một vết thương khổng lồ hình con ngươi dựng đứng.

"Nguy rồi, ả định thả quỷ anh! Trương Dưỡng Đạo, mau lùi ngay xuống dưới bệ cửa sổ."

Trương Dưỡng Đạo nghe vậy rút phắt tay về, đồng thời hai chân đạp mạnh, cơ thể lướt sát đất như ngư lôi, trong chớp mắt đã vọt tới dưới ô cửa kính khổng lồ bên cạnh cửa chính phòng khách.

Chỉ thấy Tý Mẫu Sát lúc này có biểu cảm đau đớn tột cùng, khuôn mặt vốn đã trắng bệch dọa người giờ co giật méo mó, ngũ quan nhăn rúm lại, xấu xí không tả nổi.

Trong gió âm lồng lộng, mái tóc dài dựng ngược lên, để lộ một vệt đỏ tươi dưới tai.

"Hửm?" Một cảm giác quen thuộc lướt qua tâm trí nhanh như chớp, nhưng chưa kịp nghĩ kỹ thì cảnh tượng quỷ dị kinh hoàng tột độ trước mắt đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Một thứ gì đó nửa giống sâu bọ nửa giống người từ từ bò ra từ vết nứt trên ngực Tý Mẫu Sát, cái đầu to bằng nắm tay quay qua quay lại, hai cái lỗ đen trên khuôn mặt nhăn nheo phập phồng, dường như đang đánh hơi mùi gì đó.

"Quỷ anh ra khỏi bụng, nó đang tìm sinh khí! Trương Dưỡng Đạo, mau nín thở." Thầy Trần quát lớn.

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

Cái đầu đang quay tứ tung của quỷ anh bỗng dừng lại hướng về phía lão Trương, ngay sau đó, đôi mắt vốn nhắm nghiền bất ngờ mở trừng, để lộ cặp mắt đỏ lòm đáng sợ!

"Ngũ phương kim giáp, nghe lệnh ta, gỗ mun trấn hồn, truy bắt ác linh. Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Đi!"

Đầu ngón tay thầy Trần vút lên một lá bùa vàng, lá bùa gặp gió cháy ngay, ánh lửa vừa lóe lên đã biến mất.

Gần như cùng lúc đó, quỷ anh trong màn hình đạp mạnh hai chân, phóng vút về phía lão Trương như mũi tên rời cung.

"Á!"

Trong và ngoài màn hình đồng thời vang lên tiếng hét kinh hãi, tiếng hét tuyệt vọng nhất đến từ lão Trương, ba tiếng còn lại nghe là biết thuần túy do sợ hãi - đến từ tôi và cha con họ Lưu.

"Rầm" một tiếng vang lớn, cửa kính sau lưng lão Trương vỡ vụn như cơn mưa băng, sáu thanh gỗ mun đen sì dài như lao phóng tới va chạm với quỷ anh giữa không trung.

Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết "Oa" vang lên, đầu và ngực quỷ anh gần như bị bốn thanh gỗ xuyên thủng không chút trở ngại, sau đó bị kình lực mạnh mẽ găm thẳng xuống đất.

Hai thanh còn lại lao thẳng về phía nữ sát áo trắng đang bị âm khí che khuất mặt mũi.

Thầy Trần bấm quyết, khẽ quát: "Phá!"

"Phụt" một tiếng, giống như quả bóng rách xì hết hơi, quỷ anh và nữ sát áo trắng đồng thời nổ tan xác.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần