logo

Chương 8

5.

Mọi người đều như kiệt sức ngồi bệt xuống đất, đại sảnh vốn trầm lắng giờ dường như ngập tràn niềm vui sướng sau đại nạn.

Tôi cởi chiếc áo khoác đã ướt đẫm mồ hôi, cầm điện thoại chân thành hét lên với lão Trương: "Lão Trương, ông đỉnh vãi!"

Lão Trương ở đầu bên kia màn hình thở hồng hộc, không thèm để ý đến tôi.

Lão Lưu chống hai tay xuống đất, khó nhọc nhích người, cầm lấy điện thoại của tôi từ tay Lưu Linh đưa qua, cười ôn hòa: "Cậu em, 10 vạn tệ đã chuyển rồi nhé."

"Ngoài ra, suy nghĩ chút xem sau này có muốn làm việc cho tôi không?"

Tôi nhận điện thoại, liếc nhìn số dư tài khoản trước, rồi hài lòng tắt màn hình, tung tung trên tay, định nói vài câu xã giao cho qua chuyện.

Lại thấy Lưu Linh đưa tay kéo tay áo ông chủ Lưu, vẻ mặt nghiêm trọng chỉ vào màn hình.

Hóa ra lão Trương không biết từ lúc nào đã đi đến chỗ sàn nhà nơi bốn thanh gỗ mun ghim chết quỷ anh lúc nãy.

Lúc này âm khí đã tan, dưới ánh đèn lồng bát giác, đại sảnh trống trải đã sáng sủa trở lại.

Giữa bốn thanh gỗ mun cắm sâu xuống đất lại kẹp đúng một chiếc hộp sắt móp méo trông như hộp cơm kiểu cũ.

Lão Lưu cau mày, cầm lấy điện thoại mở loa ngoài, ho nhẹ một tiếng, lựa lời vài giây rồi chậm rãi nói:

"Anh Trương này, nhiệm vụ của anh xong rồi, đêm nay ngoài mức giá đã bàn, tôi sẽ bồi dưỡng thêm cho anh một khoản nữa."

Ngừng một chút, giọng điệu bỗng trở nên cứng rắn và mang vài phần uy nghiêm không được phép từ chối: "Tiếp theo, mời anh rời đi ngay lập tức, và không được mang đi hoặc mở bất kỳ vật dụng nào trong nhà không thuộc về anh."

Lão Trương quay đầu nhìn vào ống kính, chỉ tay vào cái hộp sắt trên đất: "Ý ông là cái này?"

Lão Lưu không trả lời có hay không, chỉ lặp lại: "Mời anh rời đi ngay lập tức."

"Xem ra các người vừa mua nhà “hung”, vừa tìm người ngủ thử, thực ra đều là bình phong, mục đích chính là vì cái hộp sắt rách nát này chứ gì?" Lão Trương cười ha ha, lắc đầu nói.

"Vốn dĩ tôi cũng chẳng hứng thú với chuyện của mấy người, nhưng đưa tôi vài ngàn tệ rồi hại tôi suýt mất mạng ở đây một cách mơ hồ, giờ lại bảo không liên quan đến tôi, bảo tôi cút đi thì có phải hơi muộn rồi không?"

"Với lại, đến phút cuối mà còn không biết mình bán mạng vì cái gì, thì chẳng phải thiệt thòi quá sao?"

Nói rồi, lão Trương ngồi xổm xuống, nhặt cái hộp sắt kia lên.

Đồng thời đá văng chiếc điện thoại đang kết nối video.

Mặt lão Lưu sa sầm như sắp mưa giông, ném chiếc điện thoại vỡ tan tành cái "bốp", quay sang quát Lưu Linh lúc này đã đứng dậy từ lâu: "Đưa tao qua đó!"

Cửa phòng khẽ mở, hai gã đàn ông vẻ mặt hung hãn bước vào, một người đẩy xe lăn đến trước mặt ông chủ Lưu, người kia bế thốc ông chủ Lưu đặt lên xe lăn rồi đẩy ra ngoài.

"À đúng rồi, thầy Trần, Tiểu Bốc, việc đã xong, hai người cứ nghỉ ngơi trước đi."

"Ông chủ Lưu, căn nhà đó tuy Tý Mẫu Sát đã trừ, nhưng âm khí dư độc vẫn còn, người thường vào lúc này e có bất trắc, hay là để tôi đi cùng ông, đề phòng vạn nhất nhé!"

Ông chủ Lưu trầm ngâm giây lát, gật đầu: "Vậy làm phiền thầy."

Nói rồi định đi tiếp.

"Á, ông chủ Lưu!"

Ông chủ Lưu nghi hoặc quay đầu nhìn tôi: "Tiểu Bốc còn chuyện gì nữa?!"

"Ờ thì, tôi sẵn sàng làm việc cho ông."

Ánh mắt thâm sâu của ông chủ Lưu quét qua mặt tôi một hồi lâu, lúc này mới từ từ nở nụ cười hiền hòa.

"Thế thì cùng đi đi."

Ra khỏi cửa, đi dọc theo con đường nhỏ khoảng ba phút, cả đoàn người đã đến trước cổng số 13 nội đô Hoa Uyển.

Đúng vậy, thực ra chúng tôi vẫn luôn giám sát nhất cử nhất động của lão Trương từ một tòa nhà ở khu 1 nội đô Hoa Uyển, cách ông ta chưa đầy 200 mét.

Lúc này đây, trước cổng số 13 nội đô Hoa Uyển đã đứng hai hàng đàn ông áo đen lực lưỡng, nhìn là biết rất giỏi đánh đấm, chiếc sơ mi bó sát bị cơ bắp cuồn cuộn căng phồng lên, trông cực kỳ ấn tượng.

Sớm nghe đồn vận tải Kinh Hoa nuôi một đám bảo vệ thích đi "đá quán" nhất thành phố, mà đá đâu thắng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi đoán chừng chính là đám người này.

Nhưng có ích gì chứ, bảo vệ có giỏi đánh đấm đến mấy thì bát tự cũng chẳng cứng bằng lão Trương.

Tôi vừa thầm mỉa mai trong bụng, vừa đi theo ông chủ Lưu về phía cửa chính biệt thự.

Đám bảo vệ phía sau nối đuôi chúng tôi đi vào.

Khi băng qua sân vườn bừa bộn, tôi liếc nhìn mặt đất như thể vừa bị bom cày xới, loáng thoáng thấy mấy cái hố sâu, hơi sững lại rồi phản ứng ra ngay, mấy thanh gỗ vừa bắn vào trong nhà chắc là được phóng đi từ đây.

"Rầm" một tiếng, gã đàn ông áo đen đi đầu đạp mạnh một cước, đá văng cả cánh cửa thép lẫn khung cửa.

Xuyên qua lớp bụi rơi lả tả, tôi thấy lão Trương đã mặc quần tử tế, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế giữa phòng.

Chân trái đặt cạnh cái hộp sắt đã mở, chân phải đặt cạnh một cuốn sổ tay bìa da bò.

Lúc này ông ta một tay chống cằm, một tay cầm túi bột màu trắng lắc lư trước mắt.

"Bột mì à?" Lão Trương như đang lẩm bẩm, lại như đang hỏi ông chủ Lưu đang dừng lại cách ông ta hai mét.

Lão Lưu mặt tỉnh bơ, từ tốn nói: "Tôi đã bảo anh rồi, đừng mở bất kỳ vật dụng nào trong phòng không thuộc về anh. Tại sao anh cứ không chịu nghe thế?"

"Tôi chỉ tò mò thôi, thứ mà một ông chủ lớn chỉ cần giậm chân một cái là cả thành phố rung chuyển phải khổ tâm trù tính để đoạt được, rốt cuộc là cái gì?"

Lão Trương thả lỏng tay, ném túi nilon đựng bột trắng lại vào hộp, tiện tay cầm cuốn sổ trên đầu gối lên, lật đại một trang đọc: "Ngày 1 tháng 7 năm 2020, hẻm Giang Bắc thành Nam quyên góp ba trăm năm mươi cây tre. Ngày 2 tháng 7 năm 2022, đường Đông Quan quận Võ Lâm quyên góp ba ngàn hai trăm cuộn giấy vệ sinh..."

"Ha ha, ông chủ Lưu đúng là hay làm việc thiện, chỉ riêng tháng 7 năm kia đã chạy khắp thành phố quyên góp tre với giấy vệ sinh, thế này là làm gì vậy? Tích cực hưởng ứng phong trào vệ sinh yêu nước à?"

Lão Trương nhìn ông chủ Lưu với ánh mắt chế giễu, khóe miệng từ từ nhếch lên.

"Hay là, tre và giấy vệ sinh thực ra đều là mật mã, ví dụ một cây tre là 1000 tệ, một cuộn giấy vệ sinh là 100 tệ, còn cái gọi là quyên góp thực chất là ám chỉ——"

Lão Trương nói được một nửa thì tiếng máy móc lạch cạch vang lên sau lưng, tôi quay đầu nhìn, đập vào mắt là một họng súng đen ngòm lạnh lẽo chĩa thẳng vào đầu.

"Đù..." Tôi sợ đến mức ôm đầu ngồi thụp xuống đất ngay tại chỗ, chữ "má" bị cắn nát trong miệng nuốt ngược vào bụng.

Lão Lưu vươn tay vỗ vỗ cánh tay tôi, cảm giác lạnh lẽo khiến tôi thấy như có con rắn độc đang bò dọc cánh tay mình.

"Tiểu Bốc à, đừng sợ, đã quyết định làm việc cho tôi thì sau này mọi người là anh em, họng súng của anh em sẽ không bao giờ chĩa vào người mình... trừ khi có ngày nào đó, cậu không còn là anh em của chúng tôi nữa."

Ông chủ Lưu đưa tay nhận lấy khẩu súng từ tay Lưu Linh bên cạnh, nâng trong tay vuốt ve.

"Thời buổi này làm ăn khó khăn quá, vừa phải hầu hạ tốt đầu trên để lấy thêm hàng, vừa phải chăm sóc tốt đầu dưới để đẩy thêm hàng, tiền phí hàng tháng và tiền đút lót cũng không thể thiếu..."

"Quan trọng hơn là, mình làm những việc này rõ ràng là để mọi người cùng phát tài, thế mà luôn có những kẻ tự cho mình là đúng, cầm tiền rồi còn không nói tốt cho mình, ngược lại còn cảm thấy mình mới là con sâu làm rầu nồi canh!"

"Hạng người như thế, cậu bảo có đáng chết không?"

Ông chủ Lưu cầm súng, nòng súng trượt lên trượt xuống trên mặt tôi, mỗi lần chạm vào đều khiến tim tôi đập thình thịch, chỉ sợ ông ta chập mạch bất thình lình bóp cò.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần